Trong cơn gió Tây Bắc của mùa đông giá rét, một nam một nữ đứng đối diện nhau.
“Lâm Thính, tôi có thể hẹn hò với cô nhưng cô phải hiểu rõ, người tôi thích là Trịnh Diệu Anh. Tôi tạm thời ở bên cô chỉ để chọc tức cô ấy thôi, cô đừng có ảo tưởng gì về tương lai.”
“...”
Lâm Thính không đáp lời, không phải vì đau lòng mà là vì ngơ ngác.
Một giây trước cô vừa nhận được nguồn đầu tư từ vòng gọi vốn B, đang nhe răng đếm tiền thì một giây sau đã tốc biến đến giữa trời tuyết gió Tây Bắc gào thét, nghe một gã đàn ông đang rét run như cầy sấy nói hươu nói vượn.
Cùng lúc đó một đoạn ký ức không thuộc về cô chui tọt vào trong đầu.
Cô đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngôn tình bối cảnh thập niên 90, nơi mà bình quân mỗi người có đến tám trăm cái “Não yêu đương”, trở thành nữ phụ thanh mai số một có trùng tên với mình.
Cô là chất kết dính của nam nữ chính, là máy tạo hiểu lầm, là kẻ phạm tội có đầu óc chập mạch.
Cô...
Cô kính tác giả hai ly rượu, một ly kính cái chết, ly còn lại cũng kính cái chết.
Lâm Thính hít sâu một hơi không khí lạnh âm hai mươi độ, bấm chặt lòng bàn tay để bản thân bình tĩnh lại.
Gã đàn ông nói nhiều vẫn đang lải nhải.
Anh ta là nam chính tiểu thuyết Trần Tuấn, người cũng như tên, ngoài đẹp trai ra thì chẳng được tích sự gì, thế mà liếc mắt một cái là nhìn ra lỗ hổng báo cáo tài chính của đối thủ, lịch sử khởi nghiệp cứ như tiểu thuyết huyền huyễn.
Lâm Thính bị ồn ào đến đứt mạch suy nghĩ, ngước mắt lên lại thấy đối phương đang dùng hai ngón tay kẹp một bức thư tình màu hồng.
Thư tình?
Hình như... Không đúng lắm...
Đồng tử Lâm Thính rung lên dữ dội, lòng bàn tay toát mồ hôi.
Đây là giai đoạn giữa của tiểu thuyết, nam nữ chính sau khi trải qua cãi nhau rồi làm hòa, lại cãi nhau rồi lại làm hòa... Suốt tám mươi mốt hiệp nam chính não tàn đã bảo nữ phụ xui xẻo, người đang nhân cơ hội tỏ tình giả làm bạn gái anh ta để kích thích nữ chính.
Hai tiếng ba mươi hai phút sau nam nữ chính sẽ lại lại lại lại một lần nữa làm hòa.
Mà nam chính lại cảm thấy đoạn “Giao du” ngắn ngủi với nữ phụ này khiến anh ta không còn sạch sẽ nữa, bèn dùng thư tình làm bằng chứng, lấy lý do giở trò lưu manh để tống nữ phụ xui xẻo là cô vào tù, phán hai trăm năm mươi năm.
Đến đây nữ phụ thanh mai số một hoàn toàn hết vai, nữ phụ bạch nguyệt quang số hai lên sàn.
Lâm Thính vuốt mặt.
Tuy rằng cô ăn uống vô độ, ngủ muộn dậy muộn, thường ngày mồm mép độc địa làm tổn hao công đức...
Nhưng tội cô thật sự không đáng chết như vậy mà.
“Lâm Thính cô có nghe thấy không? Không nói gì thì tôi coi như cô đồng ý rồi đấy.”
Mãi không đợi được Lâm Thính trả lời Trần Tuấn nhíu mày thiếu kiên nhẫn, liếc nhìn Lâm Thính với dáng vẻ thanh cao lạnh lùng cần có của nam chính ngôn tình.
Lâm Thính sực tỉnh, giật phăng bức thư tình từ tay Trần Tuấn xé nát vài cái rồi vo tròn nhét vào túi áo.
“Tôi không đồng ý!”
“Cô nói cái gì?”
Trần Tuấn ngớ người không dám tin vào tai mình.
Lâm Thính trước giờ luôn nghe lời anh ta răm rắp lại dám nói “Không” với anh ta á?
Cô bất thình lình phát điên rồi sao?
Ánh mắt Lâm Thính kiên định lạ thường, hít sâu một hơi rồi nói: “Trần Tuấn, nói thật nhé, thật ra tôi chưa bao giờ thích anh cả!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

