"Không có gì đâu mẹ, con đi làm bài tập đây!" Nói xong, Mã Diễm chạy biến đi.
Thấy Cố Dã trở về, Chu Dư ánh mắt sáng lên. Cô mỉm cười vẫy tay với anh: "Nhanh lên, ăn cơm thôi!"
Cố Dã liếc nhìn bàn ăn, khóe môi khẽ nhếch lên, nhưng giọng điệu lại tỏ vẻ không kiên nhẫn: "Lần sau em tự ăn trước đi, không cần chờ tôi."
Chu Dư không để ý đến giọng điệu của anh, cô cảm thấy dù Cố Dã đối xử với mình thế nào cũng là chuyện bình thường. Suy cho cùng trước đây thái độ của cô với anh còn tệ hơn.
Cô tủm tỉm gắp một miếng cá nhỏ vào bát Cố Dã, nói: "Đương nhiên là phải chờ anh rồi, anh là..."
Anh có cảm giác như cô vừa định thốt ra hai chữ đó.
Chu Dư vội vàng giải thích: “Người ta vẫn nói sinh con nuôi con chẳng khác nào ra trận. Chúng ta cùng nhau sinh con, cùng nhau nuôi con, dĩ nhiên là chiến hữu rồi!”
Nói xong cô thấy cũng đúng, còn tự gật gù tán thành.
Cố Dã không mấy hài lòng với từ “chiến hữu”, nhưng khi nghe Chu Dư vui vẻ nói “cùng nhau sinh, cùng nhau nuôi”, trong lòng anh lại dâng lên niềm hạnh phúc khó tả.
“Ăn cơm thôi.” Anh bưng bát cơm lên, gắp một miếng to rồi đưa vào miệng.
Cố Dã đã sớm đói meo ruột. Trưa nay anh không ăn gì, chiều lại bận tối mắt tối mũi ở bệnh viện, dán cả người phía sau lên trước ngực.
Chu Dư nhìn Cố Dã ăn ngon lành, trong lòng cũng thấy vui lây. Cô gắp một miếng cá định cho vào miệng, bỗng nhớ ra điều gì liền lên tiếng: “Cố Dã, chiều nay có nhiều người đến vậy, rốt cuộc là muốn làm gì thế?”
Cố Dã ngẩng đầu liếc nhìn Chu Dư, nuốt nước bọt: “Không có gì.”
Không thể nói với cô là đi lo liệu chuyện cho em trai cô được? Cứ như thể anh để tâm đến gia đình bọn họ lắm vậy.
Cũng may là Chu Phóng vẫn còn biết điều.
“Vậy thì tốt.” Chu Dư mỉm cười, gắp một miếng cá kho đưa cho Cố Dã, sau đó giả vờ như vô tình nói: “Thực ra món cá kho này là do chú cảnh sát ở cạnh nhà hồi bé dạy em đấy, hình như họ Lưu thì phải, chú ấy tốt lắm! Sau này chú được thăng chức rồi chuyển đi nơi khác.”
Cố Dã ngẩng đầu lên nhưng không để tâm lắm: "Đến tuổi thì ai chẳng được thăng chức.”
Chu Dư làm ra vẻ tiếc nuối: "Phải, hồi đó Chu Phóng không có bạn bè gì, chỉ chơi với Lưu Cảnh Thiên, con trai của chú Lưu. Sau này nhà họ chuyển đi, Tiểu Phóng cũng ủ rũ một thời gian dài.”
Nói xong câu này, Chu Dư thầm xin lỗi Chu Phóng trong lòng. Nhà Lưu Cảnh Thiên đúng là hàng xóm cũ của bọn họ. Bố mẹ Lưu Cảnh Thiên cũng từng rất quan tâm hai chị em, nhưng mối quan hệ giữa Chu Phóng và Lưu Cảnh Thiên lại chẳng ra sao.
Cô nói những điều này là để Cố Dã biết Lưu Cảnh Thiên không phải người tầm thường, động vào anh ta chắc canh sẽ chuốc lấy phiền phức.
Dù không biết giữa Lưu Cảnh Thiên và Chu Phóng đã xảy ra chuyện gì. Nhưng trong ký ức của Chu Dư, Lưu Cảnh Thiên cũng không phải người xấu, chỉ là nghịch ngợm và hỗn miệng. Thậm chí lúc đó anh ta còn thường xuyên mang đồ ăn vặt cho Chu Dư.
Mặc dù Chu Dư rất ít khi nhận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
