Con nít là cách gọi trẻ con ở đây, bất kể trai hay gái đều có thể gọi như vậy.
Thật ra là bản thân cô không muốn ngửi, Cố Dã có thể sẽ không để ý đến cô, nói rằng hút thuốc có hại cho trẻ con, cô sợ Cố Dã sẽ lại nói không hút cho cô ngửi.
Cố Dã ngẩng đầu nhìn Chu Dư, đôi mắt phượng đẹp đẽ ánh lên vẻ trêu chọc: “Nó nghe được rồi à?”
Nhìn biểu cảm trên mặt cô, anh cố kìm nén nụ cười. Rõ ràng là thấy cô ghét bỏ mùi thuốc lá từ lâu rồi, sao không nói thẳng ra? Còn lấy con nít ra làm cái cớ.
Tuy nghĩ vậy nhưng Cố Dã vẫn thuận tay ném điếu thuốc xuống ao.
Chu Dư thở phào nhẹ nhõm, cô biết Cố Dã đã đồng ý, bèn nghiêm túc nói: “Cố Dã, anh không nghe bác sĩ nói sao? Bây giờ ngũ quan và tay chân của con trong bụng em đều đã phát triển rồi, biết đâu nó đã nghe được rồi đấy?”
Dứt lời, Chu Dư cầm lấy túi gạo trên nền đất, suy tư một chút rồi nói: “Cố Dã, hút thuốc lá không tốt cho sức khỏe, anh ra ngoài nên hạn chế hút thuốc lại.”
Nói rồi cô liền đi vào bếp nấu cơm.
Đợi Chu Dư đi vào bếp, Cố Dã mới nghiêng đầu nhìn theo bóng lưng cô đang bận rộn sau cánh cửa.
Chu Dư bày biện xong xuôi thức ăn, Cố Dã liền bưng đĩa cá nhỏ đã sơ chế đến, Chu Dư bảo anh để bên cạnh: “Anh ra ngoài đi, bếp nhỏ lắm.”
Cố Dã không nói gì, bước ra khỏi bếp.
Bên trong Chu Dư nhanh tay thả cá nhỏ vào chảo dầu nóng, mùi cá chiên thơm phức xộc thẳng vào mũi. Cố Dã thấy cô không gặp vấn đề gì, bèn vào phòng.
Vừa về phòng, anh liếc mắt liền thấy hộp sữa bò bị mình ném tùy tiện trên giường, cố ý dời mắt đi một lúc, cuối cùng anh cũng đưa tay ra cầm lấy.
“Mẹ kiếp.” Cố Dã thầm mắng mình một tiếng, sau đó cầm hộp sữa bò, lại để lên bàn trong phòng Chu Dư.
Cá cơm khô được chiên lên rồi xào qua với ớt, rất thơm. Món còn lại là thịt xào rau, rau xanh mướt, thịt mềm, cơm hấp từng viên nhỏ. Chu Dư múc cho Cố Dã một bát lớn, còn mình thì múc một bát nhỏ.
“Em ăn đủ chưa đấy?” Cố Dã liếc nhìn bát của Chu Dư định lấy thêm cho cô.
Chu Dư vội vàng bưng bát cơm của mình về: "Đủ rồi đủ rồi, bác sĩ dặn ăn ít nhưng chia thành nhiều bữa mà.”
Cô vốn dĩ ăn ít, ăn nhiều quá sẽ dễ bị khó chịu. Bây giờ có thai rồi, cô đã cố gắng ăn nhiều hơn trước một chút.
Trước khi ăn cơm, Chu Dư lại nhớ ra chuyện gì đó. Cô có chút ngại ngùng bàn bạc với Cố Dã: “Anh có thể giúp em mang bát cá cơm nhỏ trong bếp cho bác Lý được không? Cá này là do bác ấy cho em, em muốn đưa cho bác ấy nếm thử.”
Xung quanh đây, người có thể nói chuyện được cũng chỉ có mỗi bác Lý, dù sao thì Chu Dư vẫn muốn duy trì mối quan hệ tốt đẹp với bà ấy.
“Sao em không tự đi?” Cố Dã hỏi lại.
Chu Dư nghẹn lời, cô đương nhiên biết mình đi sẽ thích hợp hơn. Nhưng cô sợ gặp phải Mã Diễm, không thể tránh khỏi việc bị mỉa mai. Cô biết nếu Cố Dã đi sẽ không như vậy.
Nhưng cô cũng không biết phải nói với Cố Dã như thế nào, vì vậy cô vịn eo định đứng dậy, yếu ớt nói: “Vậy em đi vậy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

