Kỳ thực ông cũng từng hỏi thăm về Chu Dư, ai cũng nói cô là người hiền lành chăm chỉ, nhìn cũng được. Mỗi lần ông ấy mang đồ đến cho Cố Dã, cô gái nhỏ đều rất lễ phép.
Nhưng mà chuyện Chu Dư với Cố Dã không hợp nhau thì ông ấy cũng chịu, chỉ có thể mỗi lần đều khuyên nhủ Cố Dã nhiều hơn.
“Thế sao lúc ấy chú không lấy vợ rồi mà sống cho yên ổn đi? Sao chú không nhường nhịn?” Cố Dã nhả ra một hơi thuốc trắng xóa, thản nhiên đáp.
Hồ Sơn trừng mắt nhìn anh: "Con còn dám lên mặt dạy đời chú? Chú nói cho mày biết, bây giờ mày không biết trân trọng thì sau này có lúc hối hận!”
Cố Dã nghĩ Chu Dư còn đang đợi mình, không muốn dài dòng. Anh sải bước đi ra ngoài, còn buông một câu đầy hờ hững: “Hối hận thì lúc đấy hẵng nói.”
Hồ Sơn nghe xong ngẩn người một lúc lâu mới tiếp tục làm việc, miệng lầm bầm: “Thằng nhóc chết tiệt.”
Dù không có xe đẩy nhưng Cố Dã vẫn đi rất nhanh. Đi ngang qua quầy sữa thì dừng lại một chút, nhưng rồi lại sờ sờ túi quần, rồi lại tiếp tục bước đi.
Đến nơi hẹn nhưng lại không thấy Chu Dư đâu, Cố Dã chùng lòng. Cảm thấy mình lại bị lừa rồi, chắc là Chu Dư vừa lấy được tiền đã vội vàng chạy đi đưa cho bố cô rồi.
“Tìm được chỗ mát mẻ ghê nhỉ.” Anh cất tiếng, giọng đều đều.
Chu Dư mỉm cười với Cố Dã. Cô uống một ngụm nước mát, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, tâm trạng cũng tốt lên: "Đứng lâu mỏi bụng quá.”
Cô đưa chai nước ngọt chưa mở nắp cho Cố Dã: "Nè, cho anh. Tiền của anh mua mà, không được từ chối!”
Sống bên cạnh Cố Dã mấy chục năm, Chu Dư biết anh thích uống nước ngọt. Hồi trước cô thấy mỗi lần Cố Dã tan ca sau ngày làm việc vất vả đều phải tu một hơi hết một chai lớn.
Sau này dù không còn làm công việc cô nhọc nữa nhưng anh vẫn giữ thói quen đó. Mấy chục năm sau vẫn vậy, chỉ là sau này đổi sang uống loại không đường.
Cố Dã nhìn bụng Chu Dư. Cô không thấp, nhưng vì quá gầy nên anh luôn cảm thấy cô bé nhỏ một cách đặc biệt.
Bụng cô so với những người phụ nữ mang thai khác mà anh từng thấy thì không tính là lớn. Nhưng đặt trên cơ thể gầy yếu của cô thì lại có vẻ đồ sộ quá mức.
Giống như một cành cây khô lại mọc ra một quả to, trông như sắp gãy đến nơi.
Cố Dã im lặng nhận lấy chai nước ngọt, dí điếu thuốc đang cháy dở vào thùng rác bên cạnh quầy hàng. Anh nghiêng đầu rít một hơi cuối cùng rồi nói: "Em đợi ở đây, tôi đi lấy xe.”
Chu Dư đưa tay phẩy phẩy làn khói thuốc bay tới trước mặt, khẽ nhíu mày. Trong lòng thầm nghĩ nhất định phải tìm cách khiến Cố Dã bỏ thuốc lá.
Đã không tốt cho trẻ con, lại còn khó ngửi.
“Bạn trai con đấy à?” Sau khi Cố Dã đi khỏi, bà chủ quán tạp hóa thò đầu ra hỏi.
Bà đã để ý từ lúc nãy, cứ tưởng là hạng côn đồ đến gây chuyện. Không ngờ lại có vẻ thân quen với cô gái nhỏ đang mang thai ngồi ở cửa hàng. Nhưng mà cái sự thân quen ấy lại toát lên vẻ xa lạ, nhìn cứ kì kì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

