Ông vừa nửa dìu nửa kéo Diêm Chính Dữ ra ngoài, vừa quay đầu quát viên cảnh sát khác trong đồn: “Trụ Tử! Trông chừng đám khốn kiếp này cho kỹ, đợi tôi về rồi xử lý chúng!”
Viên cảnh sát được gọi là Trụ Tử vội đáp: “Vâng!”
Vương Kiến Minh gần như nửa dìu nửa vác Diêm Chính Dữ vào trạm y tế trong thị trấn.
Nơi này không lớn, trong không khí tràn ngập mùi thuốc khử trùng hòa lẫn với mùi của một thứ đồ vật cũ kỹ nào đó. Tường có phần loang lổ, bác sĩ y tá mặc áo blouse trắng bước đi vội vã.
Nhìn thấy đầu và mặt Diêm Chính Dữ đầy máu, một nữ bác sĩ trung niên lập tức bước tới, nhíu chặt mày: “Sao lại thành ra thế này? Mau! Bên này!”
Vẻ mặt bà trở nên nghiêm trọng trước vết thương dữ tợn và lượng máu lớn, nhưng động tác làm sạch và kiểm tra vẫn nhanh gọn.
Iốt lạnh buốt chạm vào vết thương, mang đến một cơn đau nhói dữ dội. Diêm Chính Dữ khẽ rên một tiếng, mồ hôi lạnh rịn ra nơi thái dương, cơ thể anh vẫn ngồi thẳng tắp.
Vương Kiến Minh đứng bên cạnh nhìn mà hết hồn, không nhịn được lên tiếng: “Bác sĩ Lưu, vết thương cậu ấy... có nghiêm trọng không? Chỉ là bị đánh một cái vào đầu thôi...”
Bác sĩ Lưu không lập tức trả lời. Bà cẩn thận dùng nhíp thăm dò, sau đó dùng đèn pin kiểm tra phản ứng đồng tử và trạng thái ý thức của Diêm Chính Dữ.
Xử lý sơ bộ xong, bà đứng thẳng người, tháo đôi găng tay dính máu, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Vương Kiến Minh, rồi lại nhìn Diêm Chính Dữ: “Vết thương rất sâu, suýt nữa làm tổn thương xương sọ, mất máu cũng nhiều, có dấu hiệu chấn động não nhẹ.”
Bà dừng lại một chút, giọng điệu không cho phép thương lượng: “Chỉ băng bó thôi không được, phải nhập viện theo dõi vài ngày. Lỡ như có xuất huyết nội sọ hoặc xuất hiện triệu chứng muộn không phải chuyện đùa.”
“Nhập viện?” Diêm Chính Dữ theo bản năng muốn từ chối. Anh vừa mới đến, còn cả đống chuyện chưa hiểu rõ, hơn nữa trong tiềm thức anh cảm thấy không thoải mái với trạng thái yếu ớt và cần người chăm sóc này.
“Đúng, nhất định phải nhập viện!” Giọng Vương Kiến Minh còn kiên quyết hơn cả bác sĩ.
Ông lập tức ấn Diêm Chính Dữ đang định đứng dậy xuống: “Đồng chí Tiểu Diêm, đây không phải lúc để cậy mạnh. Bị thương ở đầu, chuyện lớn đến đâu cũng phải tạm gác sang một bên, nghe lời bác sĩ, yên tâm nằm viện, chuyện trong đồn có tôi rồi.”
Nhìn sự quan tâm không cho phép nghi ngờ trên khuôn mặt Vương Kiến Minh, cùng vẻ nghiêm túc đầy chuyên môn của bác sĩ Lưu, lời từ chối đã đến bên miệng Diêm Chính Dữ bị anh nuốt xuống.
Anh cảm nhận được một cơn choáng váng và mệt mỏi dữ dội ập tới, cơ thể quả thực đã đến giới hạn.
Anh đành im lặng gật đầu, mặc cho y tá dẫn đi, hướng về căn phòng bệnh ở cuối hành lang, nơi tràn ngập mùi thuốc sát trùng.
Khoảnh khắc đẩy cửa phòng bệnh, Diêm Chính Dữ va thẳng vào một người đàn ông trẻ đang cúi đầu bước nhanh. Anh đang định mở miệng nói xin lỗi, ánh mắt lại đột nhiên đông cứng trên đỉnh đầu đối phương.
Trong khoảng không ấy, vậy mà lại lơ lửng mấy dòng chữ đẫm máu, như thể được đan xen từ ánh sáng và huyết khí:
[Trương Nông]
[Nam]
[23 tuổi]
[1375 ngày trước, tại trấn Xương An cưỡng hiếp rồi giết chết Vương Linh Linh]
Hai chữ “cưỡng hiếp” kia giống như một con dao găm tẩm độc, hung hăng đâm vào đáy mắt Diêm Chính Dữ.
Trong khoảnh khắc này, Diêm Chính Dữ cảm giác ngay cả hơi thở của mình cũng ngưng trệ.
Chân mày hắn giật mạnh một cái, lời đã đến bên miệng bị ép nuốt xuống, nghẹn lại trong cổ họng, hóa thành một tiếng lẩm bẩm cực kỳ đè nén, mang theo chút sợ hãi: “Đúng là xui xẻo...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
