Bởi vì là con lai, Trang Hình mới 17 tuổi cũng đã cao 1m85, cho dù là mấy tên học sinh trong trường xem nhiều phim xã hội đen Hong kong hay là mấy tên lưu manh lăn lộn trong xã hội cũng không dám chọc hắn, thậm chí khi đang đánh cướp học sinh khoá dưới, nhìn thấy Trang Hình đi ngang qua thôi cũng đều sợ tới mức xoay người bỏ chạy, càng đừng nói đến hiện tại hắn đang lộ ra vẻ mặt hung ác, nhìn thấy bộ dáng này của hắn, người đàn ông trung niên cũng không dám gây sự, làm lớn chuyện ông ta cũng không chiếm được lý.
Chờ đến khi Chu Học Quân trở lại trong phòng, liền nhìn thấy giường dưới đối diện đã thay đổi người, nhưng lúc này ông ta chỉ lo lắng cháu trai, cũng không để ý lắm. Chu Học Quân mua hai phần cơm dầu muối, một chén chè đậu xanh, Thẩm Tu Trúc là bị giọng nói của Trang Hình và người đàn ông kia đánh thức, cũng không biết trước đó đã xảy ra chuyện gì, lúc này nhìn thấy gia gia đã trở lại, liền ngồi dậy, lộ ra vẻ mặt vô cùng đáng thương mà nhìn gia gia, tỏ vẻ cậu rất khó chịu.
Chu Học Quân đỡ cháu trai ngồi dậy dựa vào đầu giường, lấy chè đậu xanh ra cho cậu uống, trên tay cầm lấy quạt hương bồ mà quạt gió cho cậu.
Trang Hình nhìn thấy đầu tóc của cô gái nhỏ bị cọ hỗn loạn, còn đôi mắt trước đó nhìn chằm chằm chính mình, lúc này cũng tràn ngập nước mắt, cả khuôn mặt nhỏ đều trắng bệch, chỉ có khoé mắt và mũi là đỏ. Trang Hình đi qua, đem tai nghe nhét vào lỗ tai của Thẩm Tu Trúc, sau đó mở nhạc cho cô bé nghe.
Đột nhiên có tiếng hát vô cùng động lòng người truyền vào trong tai, Thẩm Tu Trúc đình chỉ vặn vẹo thân thể, mở to hai mắt nhìn chằm chằm Trang Hình, cậu sợ hãi kêu lên một tiếng: “A……”
Thẩm Tu Trúc duỗi tay ôm lấy cái hộp vuông mà người cao to đưa đến trước mặt, Thẩm Tu Trúc vừa nghe nhạc, vừa lật qua lật lại máy băng từ quan sát, biểu tình có chút hiếm lạ, xem đủ rồi lại tháo xuống tai nghe bên trái, tai trái liền không có âm thanh, sau đó nhét trở lại, lại tiếp tục tháo xuống tai nghe bên phải, Chu Học Quân nhìn thấy cháu trai không còn làm ầm ĩ nữa, cũng nhẹ nhàng thở ra, ông nhìn Trang Hình nói: “Cảm ơn cháu rất nhiều, lát nữa ông sẽ kêu đứa nhỏ này trả lại cho cậu.”
“Không có gì, cứ để cô bé nghe đi, khi nào rời thuyền trả lại cũng được.” Trang Hình nói xong, đứng dậy ra ngoài đi lãnh cơm.
Thẩm Tu Trúc bị máy băng từ phát ra âm nhạc hấp dẫn lực chú ý, cảm giác buồn nôn khó chịu cũng giảm bớt rất nhiều, gia gia ngồi ở mép giường ăn cơm dầu muối, còn cậu thì cuộn tròn ở góc giường, trong lòng ngực ôm máy băng từ.
Một lát sau, Trang Hình trở lại phòng, chỉ hai ba ngụm đã ăn xong cơm, trên thuyền cũng không có gì để giải trí tiêu khiển, hắn liền nằm xuống, lấy sách che mặt, chuẩn bị đi ngủ……
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
