Thím Ngô đang ở phòng bếp nấu cơm chiều, Chu Học Quân mới từ nhà của ông nội Trang Hình trở về, nghe vậy liền nói, “Vậy con phải ngoan ngoãn, không được gây chuyện nghe chưa.”
Tên nhóc của nhà họ Trang là đứa trẻ tốt, không chê cháu trai của ông ngu si, còn mang theo nó chạy khắp núi đồi chơi đùa, Tiểu Trúc Tử cũng trở nên rộng rãi hoạt bát hơn trước, càng ngày càng giống mấy đứa con trai ham chơi, Chu Học Quân thấy vậy cũng vui mừng, đàn ông con trai cũng không thể quá yếu đuối.
Lúc này, Trang Hình mới đạp xe đạp vòng qua nhà ông ngoại, sau khi đem đồ vật ném hết vào sân liền trở về phòng tắm rửa, Thẩm Tu Trúc cũng đi theo lên cầu thang, Trang Hình vào phòng tắm tắm rửa, Thẩm Tu Trúc liền ngồi ở bên cạnh bàn học của ca ca lật sách, sách của ca ca không có tranh vẽ, cậu xem không hứng thú chút nào.
Trang Hình đi ra, hắn dùng khăn xoa đầu tóc, thân trên trần trụi, thân dưới ăn mặc quần sọt đi biển, thở dài nói, “Quỷ dính người, đi vào phòng tắm rửa đi.”
Chờ đến khi hai người thay đổi một thân quần áo thoải mái đi xuống lầu đã là 7 giờ tối, lúc này ngày mới vừa tối, bà nội Trang thúc giục hai người mau ăn cơm. Thẩm Tu Trúc ăn mặc áo thun cổ chữ T to rộng của ca ca, còn quần đùi của ca ca thì mặc ở trên đùi cậu giống như quần lửng vậy, mặc của người ta, ăn của người ta, Thẩm Tu Trúc có chút ngượng ngùng mà tiếp nhận bà nội Trang đưa qua bánh bao, bên trong là nhân đậu que cậu thích ăn, liền vội vàng lấy lòng nói ngọt: “Nãi nãi làm bánh bao lớn ăn thật ngon!”
Bà Trang hiền từ nhìn Thẩm Tu Trúc, đứa nhỏ này lớn lên thật tốt, thời buổi này bởi vì dinh dưỡng và ẩm thực, răng của mấy đứa nhỏ đều không tốt, không phải răng bị thưa thớt thì cũng bị hô, mà hàm răng của Tiểu Trúc Tử lại đều đặn trắng tinh nằm bên trong hai cánh môi đầy đặn, cháu nội Trang Hình của bà lúc học sơ trung đã từng niềng răng cho nên hình dáng gương mặt mới có thể tuấn lãng như vậy, nhưng Tiểu Trúc Tử chỉ mới 12 tuổi, bà đoán là xuất thân từ nhà có gia giáo đàng hoàng.
Từ khi Trang Hình biết đứa nhỏ này thích ăn cay, căn bản không dám để cho đứa nhỏ này đụng vào que cay, sợ quản không được ăn que cay liên tục không chịu ăn cơm, sẽ ốm nhom như cây gậy trúc, cũng rất sợ đứa nhỏ này tạo thành thói quen chỉ thích ăn vặt không chịu ăn bữa chính.
Cơm nước xong, Trang Hình liền dẫn chó đi dạo tiêu thực, thuận tiện cũng dẫn Tiểu Trúc Tử đi dạo luôn, hai người vừa ra khỏi ngõ nhỏ liền đi công viên, Thẩm Tu Trúc đi theo phía sau Trang Hình đến khu vực dành cho trẻ con, Thẩm Tu Trúc quen cửa quen nẻo mà bò lên trên xích đu, sau đó tự mình đung đưa. Trang Hình cao 1m8, không thể ngồi lên xích đu của mấy đứa con nít được, liền mở miệng thương lượng với Thẩm Tu Trúc, “Anh đi xung quanh dạo hai vòng, nếu em sợ hãi thì kêu lớn tên anh, được không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)