Đào Đào quay đầu liếc cậu một cái.
Cậu ấy từ nhỏ đến lớn nói chuyện đều như vậy, toàn coi cô như dấu chấm câu, cô đành phải nắm chặt tay cậu, an ủi: "Chị trắng trẻo thế này cơ mà, đừng sợ, ra ngoài là có đèn ngay."
Úc Loan nghiêng đầu vẻ thắc mắc.
Đào Đào đã dắt cậu khom lưng chui ra dưới cửa cuốn.
Trời vẫn chưa tối hẳn, chân trời phía tây vẫn còn sót lại một vệt màu cam nhạt, nhưng cột điện dán đầy những mẩu quảng cáo nhỏ loang lổ ngoài đầu hẻm đã lên đèn.
Nhiêu Lỵ Lỵ vác một cây sào tre dài có buộc móc sắt, dắt theo một con chó trắng nhỏ, khuôn mặt khó đăm đăm đứng chờ trước cửa nhà Đào Đào.
Bên cạnh cô bạn còn có một cậu nhóc gầy gò, cậu ta vừa hít nước mũi vừa cười nịnh nọt với Lỵ Lỵ, túm chặt lấy ống tay áo ngắn của cô không buông: "Lỵ Lỵ, cậu cho tớ đi cùng đi, tớ hứa sẽ không nói với mẹ đâu, nói ra tớ làm con cún luôn!"
"Cậu đang ốm mà còn lẻn ra ngoài à? Muốn chết hả!" Nhiêu Lỵ Lỵ quay đầu mắng: "Tớ không thèm mang cậu đi! Lần nào cậu cũng nói thế! Lát nữa mẹ cậu mắng một câu là cậu khai sạch cho xem! Hại tớ lần nào cũng phải bị mắng lây, đừng có đi theo, không tớ đánh cậu đấy!"
"Lần này tớ nhất định chịu được mà!" Cậu nhóc cuống quýt giậm chân, nước mũi suýt chút nữa văng cả ra ngoài: "Dù mẹ có đánh tớ cũng không bán đứng các cậu đâu! Tớ sẽ bảo là tớ tự ý đi! Xin cậu đấy Lỵ Lỵ, cho tớ theo với!"
"Này, Trương Gia Minh, đây là tự cậu nói đấy nhé, dám lừa tớ là cậu chết chắc."
Trương Gia Minh dùng sức hít mũi, gương mặt gầy dài lộ rõ vẻ vui mừng: "Cậu yên tâm đi! Tớ tuyệt đối không lừa cậu! Lừa cậu tớ đúng là con cún luôn!"
"Thôi đi, con Bạch Thiết Kê nhà tớ còn ngoan hơn cậu nhiều!"
Trương Gia Minh cúi đầu nhìn con chó trắng nhỏ chưa cao bằng bắp chân của Lỵ Lỵ.
Nó chính là Bạch Thiết Kê.
Con chó này được nhặt dưới mương nước, còn gầy hơn cả cậu ta, trông nhếch nhác vô cùng. Lúc mới nhặt về, lông lá nó vừa bẩn vừa thưa thớt, ngoài đôi mắt ướt át trông còn hơi đáng yêu ra thì những chỗ khác quả thực không nhìn nổi.
Giờ được tắm rửa sạch sẽ mới trông khá hơn một chút.
Tròng mắt Nhiêu Lỵ Lỵ đảo quanh, ngoắc ngoắc tay.
"Có chuyện gì thế?" Đào Đào buông tay Úc Loan ra, đi về phía cô bạn.
Nhiêu Lỵ Lỵ kéo riêng Đào Đào ra vài bước rồi nói thầm vào tai: "Tớ biết rồi, có phải cậu lại định nhân cơ hội này chỉnh cậu ta một trận không? Vậy tớ dẫn cậu ra phố Thập Tự bên kia hái xoài, bên đó xa, lại nhiều ngã rẽ, lúc hái xong mình chạy luôn, cậu ta đuổi không kịp chắc chắn sẽ sợ phát khóc, thấy sao?"
Đào Đào: "..."
Trời ơi, hóa ra ngày xưa cô còn từng làm mấy chuyện xấu xa như vậy à?
Đào Đào vội bịt miệng cô bạn lại: "Không không không, hái ở quanh đây là được rồi."
Nhiêu Lỵ Lỵ quay đầu thoát khỏi tay cô, nghi ngờ nhìn cô: "Sao hôm nay cậu cứ kỳ quái thế nhỉ? Định dẫn cậu ta đi thật à? Chẳng phải cậu bảo cậu ghét cậu ta nhất sao?"
Đào Đào chưa kịp nói gì thì vạt áo sau lưng đã bị ai đó túm lấy.
Cô quay đầu nhìn lại, Úc Loan đã đi tới từ lúc nào, cậu cúi gằm mặt, vươn bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm túm chặt lấy góc áo cô. Cậu không nói một lời, cũng không dám nhìn ai, vẻ bất an hiện rõ trên những đầu ngón tay đang dùng sức, như thể sợ Đào Đào sẽ bỏ rơi mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)