Họ còn có tiền dư dả còn gửi về cho gia đình một ít.
Bạch Ngạn Chu cảm thấy mình mười lăm tuổi rồi, cũng là một đấng nam nhi, có thể san sẻ gánh nặng cho gia đình.
Bạch Ngạn Chu đành phải thôi.
Bạch Chi Ngữ: “?”
Bạch Ngạn Chu mỉm cười, vỗ vỗ vào yên sau xe đạp: “Em gái, em ngồi lên thử xem có êm không.”
Bố Bạch bước ra, cười nói: “Con gái, cái này là do anh tám con đêm qua thức khuya gom góp mấy dải vải vụn để khâu cho con đấy.”
Nụ cười trên mặt Bạch Chi Ngữ càng rạng rỡ hơn, cô ngồi lên xe: “Rất êm ạ, anh tám thật chu đáo, em cảm ơn anh.”
“Đi thôi nào!”
Bạch Ngạn Chu ra sức đạp xe, quẳng hết những phiền muộn ra sau đầu.
Mẹ đã nói rồi, chỉ cần nỗ lực học hành, thi đỗ đại học, ngày tháng sau này sẽ tốt đẹp lên thôi.
Nhất định sẽ tốt đẹp lên.
Tạ Thanh Dao vừa bước xuống từ chiếc xe Mercedes thì đúng lúc nhìn thấy Bạch Chi Ngữ cũng vừa nhảy xuống từ yên sau xe đạp của Bạch Ngạn Chu.
Tạ Thanh Dao khinh bỉ nhếch mép một cái.
Nhưng ngay giây tiếp theo, ánh mắt cô ta bỗng khựng lại.
Trên cái yên sau xe đạp kia lại được lót thêm một lớp đệm êm ái á?
Kiếp trước, mãi đến tận khi sắp thi đại học, Tạ Thanh Dao mới được đón về nhà họ Tạ.
Suốt quãng thời gian đó, ngày nào cô ta cũng phải ngồi trên yên sau xe đạp của Bạch Ngạn Chu để đến trường Trung học Hải Thành.
Cái yên sau ấy chỉ là một cái khung sắt trơ trọi.
Ngồi lên vừa cứng vừa đau mông.
Cực kỳ khó chịu.
Cô ta đã không biết bao nhiêu lần nói với Bạch Ngạn Chu rằng hãy lót thêm một tấm đệm mềm vào yên sau.
Bạch Ngạn Chu lại mắng cô ta là đồ phù phiếm, còn bảo nếu không thích ngồi thì tự mà đi bộ.
Thế là Tạ Thanh Dao đã phải ngồi trên cái khung sắt ấy suốt gần sáu năm trời.
Tại sao hôm nay mới là lần thứ hai Bạch Ngạn Chu chở Bạch Chi Ngữ đến trường, mà trên cái yên sau đó đã có đệm mềm rồi?
Nếu Bạch Chi Ngữ không nếm trải hết thảy những khổ cực mà cô ta từng chịu đựng ở nhà họ Bạch thì làm sao xứng đáng với mười lăm năm cay đắng mà cô ta đã phải trải qua chứ?
Sự ghen ghét và thù hận trong mắt Tạ Thanh Dao lóe lên rồi biến mất.
Cô ta rảo bước đuổi theo Bạch Chi Ngữ khi cô vừa bước chân vào cổng trường.
"Chi Ngữ." Tạ Thanh Dao cất giọng gọi, thanh âm bóp nghẹt lại nghe điệu đà đến phát ngấy.
Bạch Chi Ngữ khẽ quay đầu lại, thấy là cô ta, gương mặt xinh đẹp không hề có chút gợn sóng cảm xúc nào.
Dĩ nhiên cô cũng chẳng dừng lại, cứ thế tiếp tục đi về phía tòa nhà giảng đường.
"Bạch Chi Ngữ!"
Tạ Thanh Dao đuổi kịp bước chân của Bạch Chi Ngữ, gương mặt tuy đang cười nhưng tông giọng lại rất lạnh lùng: "Cái đệm sau xe đạp là ai lắp cho cô thế?"
Nhận ra đối phương đến với ý đồ không tốt, Bạch Chi Ngữ lạnh nhạt đáp: "Không liên quan đến cô."
"Chậc chậc, từ một cô chiêu đài các cao cao tại thượng biến thành một kẻ nghèo kiết xác, cho hỏi cảm giác của cô thế nào?" Tạ Thanh Dao lại lên tiếng mỉa mai.
"Rất ổn." Giọng nói của Bạch Chi Ngữ vẫn bình thản, không chút thăng trầm.
Tạ Thanh Dao: "..."
Tạ Thanh Dao có cảm giác như mình vừa tung ra hai cú đấm thật mạnh nhưng lại đấm vào một đống bông mềm, chẳng được gì.
Cô ta lại tiến sát gần Bạch Chi Ngữ thêm một chút: "Chậc chậc, Bạch Chi Ngữ, thứ cô bôi trên mặt là kem sáp nẻ đúng không? Buồn cười chết mất, thời đại này rồi mà vẫn còn có người dùng kem sáp nẻ. Tôi dùng toàn là mỹ phẩm nhập ngoại cao cấp đấy."
Bạch Chi Ngữ dừng bước: "Sính ngoại mà cũng thấy tự hào gớm nhỉ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


