Mà bây giờ đã hơn chín giờ tối rồi.
Vành mắt Vương Tiểu Cầm đỏ hoe, uất ức đến mức sắp phát khóc.
Lâm Nguyệt khoanh tay trước ngực: “Nếu mày muốn thì dọn luôn cả nhà vệ sinh nam cũng được đấy.”
Vương Tiểu Cầm bật khóc nức nở: “Tại sao các cậu lại bắt nạt tôi?”
“Ai bảo mày là đồ nghèo kiết xác làm chi.” Đứa đàn em của Lâm Nguyệt cười nhạo không chút nể tình.
Vương Tiểu Cầm đỏ mắt gào lên: “Bạch Chi Ngữ còn nghèo hơn cả tôi mà, sao các người không tìm cô ta?”
Lâm Nguyệt lập tức đảo mắt nhìn quanh lớp 1 một lượt.
Bóng dáng Bạch Chi Ngữ đã biến mất từ lâu.
Lâm Nguyệt hừ lạnh: “Hôm nay mày dọn, ngày mai đến lượt nó, không chạy thoát được đâu.”
Vương Tiểu Cầm cắn môi: “Lâm Nguyệt, Bạch Chi Ngữ chắc chắn chưa đi xa đâu, hay là các cậu ra cổng trường bắt cậu ta quay lại đi?”
“Bớt nói nhảm đi! Mau đi dọn!” Lâm Nguyệt mất kiên nhẫn quát.
Cô ta còn đang đợi để được về nhà đây.
Vương Tiểu Cầm không dám cãi lời, đành ngậm ngùi chấp nhận số phận đi cọ nhà vệ sinh.
Vừa cọ, cô ta vừa lầm bầm oán trách: “Tại sao Bạch Chi Ngữ lại chạy nhanh thế không biết? Nếu nó đi chậm một chút thì người phải ở đây dọn nhà vệ sinh lúc này chính là nó rồi.”
...
Cùng lúc đó.
Bạch Chi Ngữ đã đi đến cổng trường.
Vai cô bỗng bị ai đó chạm nhẹ một cái.
Cô ngước mắt lên, đập vào mắt là một gương mặt tuấn tú vô ngần.
Ánh đèn đường hắt lên người anh, kéo dài cái bóng dưới chân.
“Xin lỗi.” Mục Tuân thản nhiên thốt ra một câu.
Chưa đợi Bạch Chi Ngữ kịp phản ứng, Mục Tuân đã sải bước leo lên chiếc mô tô phân khối lớn hiệu Yamaha đang đỗ bên lề đường.
Chiếc mô tô này trị giá hơn bốn mươi nghìn tệ.
Vào những năm 90, lương tháng của người bình thường đa phần chỉ khoảng một hai trăm tệ, những gia đình thuộc dạng có chục nghìn tệ trở lên đã là sự tồn tại vô cùng ghê gớm rồi.
Có thể tưởng tượng được chiếc mô tô này của Mục Tuân trông oai phong và thu hút đến mức nào.
Tiếng bàn tán của mấy nữ sinh vang lên bên tai Bạch Chi Ngữ.
“Suỵt, đừng nói bậy bạ.”
Bạch Chi Ngữ im lặng đứng ở cổng trường, nhìn sang phía trường Trung học Hải Thành đối diện.
Học sinh trường Hải Thành cũng đang lần lượt ra về.
Các học sinh đều mặc đồng phục, đạp xe đạp. Các bạn nữ thống nhất để kiểu tóc học sinh ngang vai. Họ nhìn sang trường Ace đối diện, học sinh không chỉ được diện đồng phục đẹp tôn dáng mà còn được để đủ kiểu tóc đa dạng, trong mắt không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ.
Chỉ cách nhau một con đường mà cứ như cách biệt giữa hai thế giới.
Mục Tuân ngồi trên mô tô nhưng vẫn chưa đi, không rõ đang đợi ai.
Một chiếc xe đạp phượng hoàng khung ngang dừng lại ở khoảng trống phía trước Mục Tuân.
Bạch Ngạn Chu chống một chân xuống đất, nhanh chóng tìm thấy Bạch Chi Ngữ trong đám đông, lớn tiếng gọi: “Chi Ngữ!”
Bạch Chi Ngữ lập tức bước về phía anh trai.
“Anh tám.”
“Bạch Ngạn Chu, đây là em gái ruột của cậu đấy à? Trông đáng yêu quá đi mất!”
“Bạch Ngạn Chu, em gái cậu xinh yêu thật đấy.”
“Con bé này đáng yêu hơn Tạ Thanh Dao nhiều.”
Lúc này Bạch Chi Ngữ mới nhận ra bên cạnh Bạch Ngạn Chu còn có hai nam sinh cao ráo mặc đồng phục trường Hải Thành.
“Hai đứa này là bạn cùng lớp của anh, nghe nói anh có em gái nên cứ nhất quyết đòi đến xem cho bằng được.” Bạch Ngạn Chu cười nói.
“Là ai cứ khoe khoang bên tai bọn này cả ngày trời rằng em gái mình ngoan ngoãn đáng yêu thế nào hả?” Cậu bạn cùng lớp không nể mặt mà vạch trần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

