Bà A Hương lắc đầu: “Người không tin số phận có tính rồi cũng vô dụng, nếu như là người tin số phận nghe theo lời cháu, thay đổi vận mệnh của anh ta vậy có nghĩa là cháu đã thay đổi số phận của anh ta, đây chính là tiết lộ thiên cơ, cũng sẽ dính nhân quả.”
Tô Niệm Tinh đã nghe hiểu rồi, cho nên cô muốn cảm ơn anh Hổ đã không tin số phận, cũng sẽ không nghe theo lời tiên tri của cô mà thay đổi vận mệnh?
Nhưng biết rõ anh ta sẽ chết mà cô lại không ngăn cản được, sao trong lòng lại nhạt thếch như vậy.
Bà A Hương là người già thành tinh, nhìn vẻ mặt của cô đã đoán ngay ra được cô đang nghĩ gì, vì thế bà ta an ủi cô: “Cậu ta chính là đường chủ ở cả cái Vịnh Đồng La này, linh hồn chết dưới tay cậu ta có thể chất đầy toàn bộ con phố Paterson. Kẻ ác độc như cậu ta chết rồi ngược lại mới là cống hiến cho xã hội. Cháu không cần phải có gánh nặng tâm lý đâu.”
Bà A Hương quả thật biết an ủi người, chí ít thì một chút áy náy đó của Tô Niệm Tinh cũng đã biến mất.
Bà A Hương thở dài một hơi, quan sát cô: “Chuyện của bà đã giải quyết xong rồi, nhưng bà vẫn phải nhắc nhở cháu. Cháu đoán mệnh cho người ta nhất định phải nhớ kỹ ba không xem. Cháu xem, bà đoán mệnh chẳng ra làm sau mà còn bị phản phệ, trung niên mất chồng, già rồi mất con, đây đều là báo ứng của việc tiết lộ thiên cơ.”
Tô Niệm Tinh biết bà ta cũng đang đọc báo, có tờ báo không chỉ không đồng cảm với bà A Hương mà ngược lại còn rất nham hiểm, nói bà ta hành nghề bói toán, tiết lộ quá nhiều thiên cơ cho nên mới khắc chồng khắc con.
Bà A Hương thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Như vậy cũng được.”
Bà ta lấy một bao lì xì ra nhét cho Tô Niệm Tinh: “Tiền xem quẻ mà Trư Nhục Vinh trả cháu vẫn nên nhận đi. Dù sao thì người đoán mệnh chân chính cũng là cháu, nhớ kỹ quy tắc chưa? Đoán mệnh là tiết lộ thiên cơ, phải thu phí thì mới có thể triệt tiêu nhân quả.”
Lần này, Tô Niệm Tinh không từ chối nữa.
Giải quyết xong một tâm sự, tâm trạng của cô vô cùng tốt, lúc đi ngang qua trung tâm thương mại, xác nhận xung quanh không có cảnh sát mặc quân trang, cô mới dũng cảm nhấc chân đi vào.
Bây giờ trung tâm thương mại hiển nhiên không phồn hoa như ở thủ đô ba mươi năm sau, nhưng ở thập niên chín mươi này đã là một thiên đường mua sắm trong mắt của rất nhiều người rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


