Trong sở cảnh sát có ba cảnh sát khu vực khác, hai cảnh sát nội vụ ngồi trong phòng làm việc sao chép tài liệu, thấy ba người họ chạy ra ngoài, không màng đến cái nóng, cũng cười hí hửng đi theo: Này này này, cảnh sát và nhân dân là một nhà, đừng bỏ chúng tôi lại.
Sở trưởng Ngụy biết mọi người chỉ lấy cớ ra ngoài vận động, lười vạch trần, dứt khoát phất tay: Trong đồn có tôi rồi, ai muốn giúp tìm chó thì đi vận động chân tay đi!
Thế là, chín người hùng dũng oai vệ cùng nhau đi ra khỏi sở cảnh sát.
Vương Lệ Hà đi song song với Ngu Kính, không quên nịnh nọt vài câu: “Các đồng chí cảnh sát của sở cảnh sát đường An Ninh chúng ta thật nhiệt tình. Yên tâm đi, lần này thành phố bình chọn sở cảnh sát được nhân dân hài lòng nhất, tôi nhất định sẽ chọn các anh.”
Ngu Kính nhếch mép: “Cảm ơn sự ủng hộ của cô.”
Trong mắt Vương Lệ Hà, Đậu Đậu giống như con gái, là chỗ dựa tinh thần khi cô đơn. Chỉ là cô ta không hiểu biết nhiều về cách nuôi chó, không biết Đậu Đậu còn nhỏ, tính tình hoang dã, thích truy đuổi chạy nhảy, không thích nằm trong nhà buộc tóc, đeo nơ bướm nên mới chạy ra ngoài.
Hạ Mộc Phồn nhắm mắt, hơi ngẩng đầu, lắng nghe những âm thanh khác biệt với tiếng người bên tai, tiếng động vật giao tiếp tự động chuyển thành ngôn ngữ mà cô có thể hiểu, tập trung trong đầu cô.
Trên cây ngô đồng, những chú chim ríu rít.
Trong bóng râm của tòa nhà, mèo và chó thì thầm.
[Đậu Đậu buộc nơ bướm lại đến rồi.]
[Đậu Đậu thích nhất là lục thùng rác, đánh nhau với chó hoang.]
[Chó hoang đều đến ngõ Hoa Tiêu rồi.]
Những con vật rất thích buôn chuyện, một số bay lượn trên bầu trời thành phố, một số đi khắp mọi ngóc ngách của thành phố, chính xác hơn cả hệ thống giám sát tiên tiến nhất.
[Chuyện gì xảy ra ở đó vậy?]
[Không biết là ai, ném mấy túi thịt vụn vào thùng rác, chó hoang đang đánh nhau giành thịt.]
[Thịt ở đâu ra? Không phải là...]
Càng nghe lại càng kinh hãi, sắc mặt Hạ Mộc Phồn trở nên khó coi.
Tôn Tiễn Binh đứng bên cạnh Hạ Mộc Phồn, thấy cô lại nhắm mắt, lo cô bị say nắng chóng mặt: “Tiểu Hạ, em đang làm gì vậy? Nếu thấy nóng thì về nghỉ ngơi đi, chuyện tìm chó cứ giao cho bọn anh.”
Hạ Mộc Phồn mở mắt, ánh mắt sắc bén vô cùng.
Gặp phải ánh mắt của cô, Tôn Tiễn Binh giật mình: “Sao vậy?”
Hạ Mộc Phồn không giải thích, nhìn về phía con đường lớn rộng trước mắt.
Hướng ba giờ có một con ngõ nhỏ, đầu ngõ có một cây hoa tiêu cao lớn, đung đưa uyển chuyển, cũng vì thế mà có cái tên ngõ Hoa Tiêu.
Đang là mùa hè ra quả, trên ngọn cây kết đầy những quả hoa tiêu xanh, người dân thành phố Hội có thói quen cho vài quả hoa tiêu xanh vào nước sôi vào mùa hè, vì vậy cây này rất được ưa chuộng. Nếu không phải vì những chiếc gai trên cành cây cản trở, có lẽ nó đã sớm bị người ta hái sạch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
