Mẹ chồng Triệu giống như không dám tin mà sững sờ một chút, sau đó theo phản xạ mà kêu lớn: "Trời ơi là trời, con dâu đánh mẹ chồng rồi! Mọi người ơi, đến mà xem, tôi vất vả đến chăm sóc cô ta ở cữ, cô ta không những không biết ơn mà còn đánh tôi!"
Kêu xong, bà ta ngồi bệt xuống đất, một tay ôm đứa bé trong lòng, một tay đập xuống đất, kéo dài giọng điệu như hát tuồng: "Tôi đã tạo nghiệp gì mà lại tốt bụng đến chăm sóc con dâu, không được một lời cảm ơn, còn bị đánh nữa! Làm gì có loại con dâu như thế này!"
Trong phòng bệnh không có nhiều người, chỉ có vài sản phụ, đa số họ đều nhắm mắt nghỉ ngơi hoặc ngủ, không ai nhìn về phía Từ Huệ Thanh, người nhà của các sản phụ đều đang bế con mới sinh ngồi trên ban công phơi nắng và nói chuyện về bệnh vàng da, cũng không ai để ý đến chuyện trong phòng bệnh.
"Con dâu bà bị ra máu nặng, người còn chưa từ cõi chết trở về, bà đã làm trò, làm cho mẹ của cháu bà chết đi, bà mới vui vẻ à!"
Mẹ Triệu vốn muốn đứng trên đạo đức để chỉ trích con dâu, không ngờ các sản phụ và người nhà trong phòng bệnh đều không để ý đến chuyện này của bà ta, lập tức khóc to hơn.
"Trời ơi, tôi không sống nổi nữa! Tôi đến chăm sóc con dâu, không được một chút tốt đẹp nào, còn bị đánh, các người còn nói mát nữa!" Bà ta đứng dậy chỉ vào mặt mình vừa bị đánh: "Các người nhìn xem, các người nhìn xem, đánh vào bên mặt này của tôi, chắc chắn là sưng đỏ rồi!"
Bà ta sinh vào những năm bốn mươi, chính là người đã trải qua những năm tháng khó khăn nhất của thập niên sáu mươi, bảy mươi, gia đình họ Triệu cũng chỉ mới vài năm gần đây mới dám bán số vàng thỏi và đồng bạc mà bọn họ đã trộm và giấu từ các gia đình giàu có trong thời kỳ phong trào đấu tố thịnh hành vào những năm sáu mươi, bảy mươi để mở cửa hàng, sau đó dần dần khá giả lên, trước đây cũng nghèo rớt mồng tơi, những người không nghèo rớt mồng tơi thì đều đã bị đánh chết trong mười năm đặc biệt đó.
Mẹ Triệu vì làm nông, thời trẻ đã đen, bây giờ khuôn mặt già nua càng giống như vỏ cây khô, đột nhiên lại ghé sát như vậy, đừng nói là để người khác nhìn thấy vết sưng đỏ trên mặt bà ta, mọi người chỉ nhìn thấy những nếp nhăn đen bóng do nắng cháy trên mặt bà ta, vội vàng đẩy bà ta ra rồi giữ khoảng cách nói: "Bà nói chuyện thì cứ nói chuyện đi, ghé sát thế làm gì? Nước bọt bắn vào mặt tôi rồi!"
Còn có người nhà của sản phụ đã sớm nghe không thuận tai lời bà ta nói: "Bà lão này bớt nói lại đi, làm cho con dâu bà chết đi thì có lợi gì cho bà? Nằm viện không tốn tiền sao?"
"Tôi đã sớm nghe bác sĩ nói rồi, vốn dĩ con dâu bà ta sinh nở rất tốt, chỉ là không biết bị bọn họ kích thích như thế nào mà mới bị ra máu nặng như vậy!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)