Móng tay của Từ Huệ Thanh giống như muốn cắm vào da thịt của mẹ Triệu, khàn giọng gọi: "Tiểu Tây đâu? Con muốn gặp Tiểu Tây! Mẹ ơi, mau trả Tiểu Tây lại cho con!"
Mẹ Triệu bị cô túm đau, bực bội nói: "Nói cứ như tôi bán Tiểu Tây đi vậy, một đứa con gái ai mà thèm chứ? Con mau nằm yên, chăm sóc cháu nội của tôi cho tốt, hết cữ là sẽ gặp được Tiểu Tây thôi."
"Bây giờ con muốn Tiểu Tây, mẹ ơi, Tiểu Tây ở đâu? Mẹ bế con bé đến đây được không? Không có Tiểu Tây con không sống nổi, mẹ đi bế Tiểu Tây đến đây cho con được không?"
Từ Huệ Thanh vẫn hoàn toàn chưa tỉnh táo khỏi cú sốc con gái nhảy lầu, cả người lơ mơ, không phân biệt được giấc mơ và hiện thực.
Mẹ Từ đứng một bên thấy cô như vậy, đau lòng vô cùng, vội vàng khuyên mẹ Triệu: "Huệ Thanh muốn gặp Tiểu Tây thì cứ để con bé gặp là được rồi, đó là cốt nhục ruột thịt của nó, làm sao nó có thể không lo lắng được chứ?" Lại vội vàng dỗ dành Từ Huệ Thanh: "Trong cữ không được khóc đâu nhé, kẻo sẽ khóc mù mắt đấy."
Dù sao cũng là bà thông gia đã lên tiếng, mẹ Triệu ôm đứa cháu trai khó khăn lắm mới có được, nghe vậy thì bĩu môi nói với ba Triệu đang ngồi một bên cũng nhìn cháu nội: "Nếu đã sinh cháu trai rồi, nó muốn gặp Tiểu Tây thì cứ cho nó gặp một lần, cháu trai còn cần nó cho bú, đừng khóc dữ quá mà mất sữa, đến lúc đó không có sữa, cháu trai của tôi sẽ bị đói đấy."
Ban đầu sinh ra là cháu gái, bọn họ đã nói là cho người khác, hoặc gửi xuống nông thôn giấu đi, sau đó sinh thêm một cháu trai, rồi nói là con đầu lòng. Nhưng con dâu thà bỏ việc cũng không cho phép gửi Tiểu Tây đi, nếu con dâu biết bây giờ cô đã mất việc, Tiểu Tây cũng bị họ gửi cho người khác, chẳng phải cô sẽ liều mạng với họ sao?
Thấy Từ Huệ Thanh còn muốn đứng dậy đi tìm con gái, mẹ Triệu không khỏi liếc cô một cái, mắng: “Cô cũng là người làm mẹ sao? Con trai sinh ra không nói cho nó bú một miếng sữa nào, mở miệng ra là Tiểu Tây Tiểu Tây, Tiểu Tây còn có thể chạy được sao? Không hỏi thăm con trai một tiếng nào, sau này cô cứ dựa vào con gái cô mà sống đi, đừng mong đợi con trai!”
Bà ta lại cười đùa với đứa bé trong vòng tay, khúc khích nói: “Phải không? Sau này không nuôi mẹ hư của con, mẹ hư, không cho cháu ngoan của chúng ta bú sữa, mẹ hư, không nuôi nó!”
Ngay cả trong mơ, Từ Huệ Thanh - Người vốn có tính tình hiền lành suốt đời, lúc này cũng không nhịn được mà trán nổi gân xanh. Cô nhớ lại sau khi con gái gặp chuyện, con trai đã trách móc cô hết lời, bây giờ nghe những lời mẹ chồng nói với đứa con trai còn nhỏ của mình, những ký ức bị thời gian che giấu như chiếc nắp bụi bặm được mở ra, bên tai cô toàn là tiếng ba mẹ chồng dạy con trai mình: “Đánh mẹ! Đánh mẹ!”
“Mẹ không cho cháu nội của chúng ta ăn kem, mẹ hư! Mẹ hư! Đánh mẹ! Đánh mẹ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)