Ngay khoảnh khắc hơi thở lạnh lẽo của cô phả vào gáy người đàn ông, nhịp thở trầm ổn của anh đột ngột dừng lại. Không hề có một giây ngái ngủ hay chần chừ, cơ bắp dưới lớp áo ba lỗ của anh căng cứng.
Một bàn tay to lớn, thô ráp vung ra, tóm gọn lấy cổ tay Bạch Ngưng Yên.
Thế giới trước mắt Bạch Ngưng Yên đảo lộn. Cô chưa kịp kêu lên một tiếng, toàn bộ cơ thể đã bị nhấc bổng rồi đập mạnh xuống nệm giường. Người đàn ông lật thân thể, một đầu gối tì mạnh lên mép nệm sát hông cô, khóa chặt mọi đường lui. Cánh tay phải của cô bị bẻ quặt ra sau lưng, ép sát vào bả vai đến mức các khớp xương kêu răng rắc.
“Ai?”
Chỉ một âm tiết duy nhất bật ra từ cổ họng người đàn ông, mang theo sát khí sắc lạnh, đanh thép, hoàn toàn không có chút hơi ấm nào của lò lửa mà cô vừa cảm nhận.
Ánh trăng mờ ảo từ ngoài cửa sổ hắt vào, lướt qua góc nghiêng khuôn mặt anh. Sống mũi cao thẳng, xương hàm góc cạnh điềm tĩnh, ánh nhìn lạnh lẽo ghim chặt lấy cô.
Đồng thời, ánh mắt Bạch Ngưng Yên lướt qua chiếc áo dạ quân phục vắt trên lưng ghế gỗ gần đó. Quân hàm trên cầu vai lấp lánh phản chiếu ánh trăng. Đó không phải là cấp bậc của một tiểu đội trưởng quèn. Đó là Quân hàm của Đoàn trưởng.
Não bộ Bạch Ngưng Yên như muốn nổ tung.
Người đàn ông đang đè lên người cô, mang trong mình dương khí cực phẩm này, tuyệt đối không phải là Phan Thế Vinh. Phan Thế Vinh chỉ là một tên thư sinh nhà quê, dáng người trung bình, sao có thể sở hữu thân thủ phản xạ chớp nhoáng và khí thế áp bức nhường này. Đây là phòng 207 tòa số một. Người đang ở trước mặt cô là Đoàn trưởng Hoắc Vệ Đình.
Sự bàng hoàng vì nhận nhầm người, cộng thêm cú vật mạnh bạo vừa rồi, lập tức tạo ra một chuỗi phản ứng dây chuyền tàn khốc đối với cỗ thân xác bệnh tật. Dòng dương khí đang được hấp thu dang dở bị cắt đứt đột ngột, gây ra hiện tượng phản phệ nội lực.
Cơn đau nhói xộc thẳng lên từ tâm thất.
“Ư...”
Bạch Ngưng Yên rên rỉ, âm thanh kẹt lại nơi cổ họng. Mọi sức lực phản kháng tan biến. Cô mềm nhũn người đổ gục xuống nệm. Hơi thở đứt đoạn làm lồng ngực phập phồng lên xuống trong tuyệt vọng để tìm kiếm dưỡng khí nhưng không thành. Đôi môi vốn tái nhợt nay nhanh chóng chuyển sang màu tím bầm, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, làm ướt đẫm những lọn tóc mai.
Hoắc Vệ Đình cau mày. Lực tay đang khống chế cô lập tức nới lỏng. Kinh nghiệm nhiều năm trên chiến trường giúp anh dễ dàng phân biệt được đâu là kẻ đang diễn kịch giả vờ ngất xỉu và đâu là người đang thật sự đối mặt với tử thần. Nhịp tim của người phụ nữ dưới thân anh đang đập loạn xạ với tốc độ bất thường, cơ bắp co giật từng cơn nhỏ, đây là dấu hiệu đặc trưng của một cơn nhồi máu cơ tim cấp tính.
Anh buông tay cô ra, nhanh chóng vươn người bật công tắc chiếc đèn bàn nhỏ ở đầu giường.
Ánh sáng vàng vọt tỏa ra, soi rõ khuôn mặt của kẻ đột nhập. Một cô gái trẻ, gầy gò với làn da trắng bệch không còn giọt máu. Chiếc áo len trên người cô đã bị cởi bung mấy nút, để lộ vùng xương quai xanh gầy guộc và làn da đang run lên vì lạnh.
Hoắc Vệ Đình không để tâm đến sự hớ hênh đó. Ánh mắt anh chỉ lướt nhanh qua sắc diện của cô và đánh giá mức độ nguy kịch. Anh xoay người, lục tìm thứ gì đó trong chiếc áo khoác bông sũng nước mà cô vứt dưới sàn nhà. Bàn tay to lớn của anh sờ nắn qua các túi áo, nhanh chóng chạm vào một vật thể hình trụ nhỏ.
Anh rút ra một lọ thủy tinh cỡ ngón tay cái. Bên trong là những viên thuốc trợ tim màu trắng.
Không chậm trễ một giây, Hoắc Vệ Đình bật nắp lọ, đổ một viên thuốc ra lòng bàn tay. Anh quay lại giường, một tay đỡ lấy gáy Bạch Ngưng Yên nâng đầu cô lên, tay kia bóp nhẹ hai bên má để ép miệng cô mở ra.
“Ngậm dưới lưỡi, đừng nuốt.” Giọng anh trầm thấp, mang theo mệnh lệnh không thể chối cãi.
Bạch Ngưng Yên đang chìm trong cơn đau xé rách lồng ngực, ý thức lơ lửng giữa ranh giới sống chết. Khi viên thuốc đắng ngắt trượt vào dưới cuống lưỡi, cô ngoan ngoãn ngậm lại theo bản năng sinh tồn. Thuốc bắt đầu hòa tan, theo tuyến nước bọt ngấm vào mạch máu, từ từ làm giãn nở các động mạch vành đang co thắt.
Nhìn thấy nhịp thở của cô gái dần ổn định lại, sắc tím trên môi nhạt bớt, Hoắc Vệ Đình mới từ từ rút tay về. Anh kéo tấm chăn quân nhu dày cộm, phủ kín từ chân lên đến tận cằm Bạch Ngưng Yên, bọc cô lại như một cái kén, che lấp hoàn toàn những khoảng da thịt lộ liễu.
Sau khi đảm bảo cô không còn nguy hiểm đến tính mạng, Hoắc Vệ Đình lùi lại hai bước, đứng thẳng người. Anh kéo lại vạt áo lót của mình cho ngay ngắn rồi khoanh tay trước ngực, ánh mắt dời từ khuôn mặt nhợt nhạt của cô xuống chiếc cửa sổ đang hé mở, rồi lại quay về phía giường.
Bạch Ngưng Yên mở bừng mắt. Tầm nhìn phải mất vài giây mới có thể lấy lại tiêu cự. Cô nhìn thấy người đàn ông cao lớn đang đứng sừng sững giữa phòng, đổ bóng dài trên bức tường vôi trắng. Khí thế của anh áp bức và nghiêm nghị.
Đôi mắt sắc bén kia đang khóa chặt lấy cô, chứa đựng sự cảnh giác tột độ cùng vô vàn câu hỏi chưa lời đáp.
Bạch Ngưng Yên nuốt khan. Dư vị đắng ngắt của viên thuốc trợ tim vẫn còn đọng trong khoang miệng. Cô đã giữ được cái mạng này nhưng rắc rối thực sự chỉ mới bắt đầu. Một cô gái chưa chồng, nửa đêm trèo cửa sổ vào phòng ngủ của Đoàn trưởng, lại còn cởi áo chui vào chăn của người ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
