Huống hồ, đối phương để mắt đến nguyên thân chính là vì ngoại hình của nguyên thân đẹp, chứ không giống như nam chính - còn có thể làm Liễu Hạ Huệ được mấy năm.
Lâm Kiều không muốn gả cho loại người thối tha như vậy, cũng không hiểu nổi tại sao hai vợ chồng Lâm Thủ Nghĩa lại bỏ qua cái cành cao sẵn có là nhà họ Quý, mà vừa mắt với con trai của giám đốc nhà máy bơm nước đến vậy. Là vì hoàn toàn không biết có chuyện đính ước từ bé, hay là do có nguyên do gì khác?
Nghĩ vậy, Lâm Kiều lại liếc nhìn người đàn ông đang chìm vào im lặng này.
Lúc biết cô có chuyện tìm đến cửa thì không hỏi, nhưng khi biết cô và nhà họ Quý có hôn ước thì lại hỏi, người đàn ông này rõ ràng không muốn thừa nhận hôn ước này.
Nhìn từ điểm này, anh vẫn rất giống nam chính. Lâm Kiều đang cân nhắc xem có nên xác nhận một chút không, thì có tiếng bước chân ở phía dưới đang tiến lại gần, một người đàn ông trẻ tuổi cũng mặc quân phục vội vàng đi lên.
Cô vô thức im miệng, định đợi người kia đi rồi lại nói tiếp. Đối phương ngẩng đầu nhìn thoáng qua, rồi lại đột ngột dừng bước: "Chú út?"
Quý Trạch nhàn nhạt đáp một tiếng "Ừ", ánh mắt lướt qua cổ áo mở rộng của anh ta: "Sao lại về rồi?"
Người kia chú ý đến ánh mắt của anh, vội vàng cài lại cúc áo: "Cháu có chút việc cần về giải quyết, nghe nói ông nội bị bệnh nên đến thăm ông. Ông nội bây giờ vẫn ổn chứ ạ?"
Ông cụ Quý nằm ở bệnh viện quân đội, các bác sĩ đi tới đi lui đều bên ngoài thì mặc áo blouse trắng, bên trong là quân phục. Nhưng không có ai mặc quân phục mà lại tùy tiện như anh ta cả, cúc áo bên trên không cài đủ, hai cúc áo bên dưới cũng mở ra, cứ thế mặc hờ hững trên người, để lộ ra một mảng ngực nhỏ.
Nếu đây chính là người mà bọn họ vừa nhắc đến, Lâm Kiều cảm thấy anh ta hẳn có lẽ... Không phải là nam chính trong sách đâu.
Bản thân anh ta đã có đối tượng, khí chất cũng quá khác, so với thiếu niên nhíu mày trong ảnh thì không thể nói là có chút khác biệt được, mà là hoàn toàn khác hẳn nhau ấy chứ.
Khi cô đang đánh giá đối phương thì lúc này, đối phương cũng rõ ràng đã chú ý đến cô. Ánh mắt anh ta đảo qua đảo lại giữa cô và Quý Trạch, đột nhiên biến thành thăm dò và ái muội: "Chú út, chú không ở trong phòng bệnh chăm ông nội mà lại ở đây nói chuyện với người ta là sao, không phải đây là đối tượng của chú đó chứ?"
Quý Đạc hơn Quý Trạch sáu tuổi, năm nay đã bước sang tuổi hai mươi tám.
Mấy năm trước, có lần gia đình đã từ động thu xếp đối tượng cho anh rồi, nhưng bản thân anh lại rất có chính kiến, mặc kệ là do người thân hay bạn bè giới thiệu, anh đều không thèm nhìn thử.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)