Editor: Tô Nhi
—---------------
Mẹ Kim Chi suy nghĩ kỹ một hồi, cảm thấy đây quả thật là một ý tưởng không tồi. Có căn nhà này, nhiều việc sẽ được giải quyết dễ dàng, trước hết là chuyện hôn nhân của con trai. Chỉ cần dựa vào căn nhà này thôi, không phải cô gái nào cũng có trở thành con dâu nhà bà ta được, bà ta còn muốn chọn lựa kỹ càng!
Mặt Kim Chi đỏ bừng, cô ta thích Trần Lục thật đấy, nhưng cô thích Trần Lục tràn đầy sức sống, tài hoa, chứ không phải người nằm trên giường hôn mê bất tỉnh như hiện tại. Ba mẹ cô ta rõ ràng muốn hy sinh cô ta để bọn họ có cuộc sống tốt hơn, cô ta cũng không ngu ngốc như vậy!
"Mẹ, vừa rồi mẹ còn nói đó là hố lửa, sao bây giờ lại bảo con nhảy vào?"
"Ồ, con gái ngoan của mẹ, sao có thể là hố lửa được? Đây chính là hũ mật! Con nghĩ kỹ đi, với vẻ ngoài và tài năng của Trần Lục, nếu cậu ta khỏe mạnh, thì chuyện tốt này đến lượt con sao? Bây giờ cậu ta hôn mê, nhưng bác sĩ đâu có nói không có hy vọng, chỉ nói là hy vọng không lớn thôi mà. Biết đâu một ngày nào đó cậu ta tỉnh lại, chẳng phải con sẽ có một người chồng tốt sao? Lùi một bước, nếu cậu ta không tỉnh lại, hoặc qua đời, thì con vẫn có căn nhà lớn này, không lỗ đâu! Người ta nói gần quan được ban lộc, giờ cô giáo Hoàng chưa nghĩ đến chuyện này, nếu bà ta mà nghĩ đến, thì chuyện tốt này có rơi vào con không còn chưa chắc đâu! Chúng ta phải chủ động tranh thủ thời cơ, con hiểu không?" Ba của Kim Chi giải thích.
"Đúng đúng, ba con nói đúng. Biết đâu cưới con về Trần Lục sẽ tỉnh lại?"
"Đúng vậy, con gái mẹ có phúc, cưới về biết đâu cậu ta tỉnh lại thật. Khi đó, con sẽ là quý nhân của nhà họ Trần, sau này nói gì mà chẳng được?" Ba Kim Chi cũng khen ngợi con gái.
Cô gái trẻ thường thích mơ mộng, Kim Chi cũng không ngoại lệ. Cô nghĩ có lẽ đây là cơ hội trời ban cho mình, chỉ cần mình cưới Trần Lục, chăm sóc và yêu thương anh, anh nhất định sẽ tỉnh lại, giống như hoàng tử ngủ trong câu chuyện cổ tích.
Thấy con gái không phản đối, mẹ Kim Chi biết có hy vọng, lập tức cười rạng rỡ nói: "Vậy quyết định thế nhé, mẹ sẽ đến nhà họ Trần nói chuyện."
Kim Chi vội đứng dậy nói: "Mẹ, mang theo quà đi, không thì người ta lại nghĩ mẹ đến gây sự. Mẹ nói chuyện nhẹ nhàng thôi, đừng vừa nói vài câu đã cãi nhau!"
"Được, mẹ con biết làm sao thì sẽ tốt mà." Chồng cũng cổ vũ bà ta.
Lý Cải Nga cười nhận lấy món quà con gái đưa, nói: "Yên tâm, mẹ biết phân biệt tốt xấu. Chỉ cần chuyện này thành, dù bà ta mắng mẹ vài câu, đánh mẹ vài cái cũng không sao. Cứ yên tâm chờ tin tốt của mẹ." Nói xong, bà ta cầm quà đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


