Tô Mẫn Mẫn ngồi trong căn phòng khách rộng rãi, ngập tràn ánh nắng ấm áp. Đồ đạc trong nhà món nào món nấy đều mới toanh, chiếc ti vi màu đang phát sóng các chương trình thời sự, chiếc ghế sofa êm ái tựa như một đám mây mềm mại. Đáy mắt cô ta không giấu nổi sự đố kỵ bùng lên dữ dội.
Cô ta ở nhà chờ đợi suốt hơn một tuần lễ, mẹ và anh trai thì chưa thấy về, mà cái con tiện nhân Tô Huệ Vân này cũng chẳng có lấy một dòng tin tức gửi về. Cô ta ở nhà đến mức cái nồi cơm cũng chẳng còn gì để nấu, đường cùng đành phải mò lên tận đây.
“Chị gái cháu đi ra ngoài có chút việc rồi, cháu cứ ngồi chơi xào lại nhà một lúc nhé.” Bà Giang bưng ra một đĩa hoa quả tươi ngon đặt trước mặt Tô Mẫn Mẫn.
Mấy múi quýt cùng những miếng táo được gọt cẩn thận trông mọng nước, tươi rói, ở nhà cô ta thì phải chờ đến dịp Tết đến Xuân về mới được nếm thử những món sang xịn mịn thế này!
Đáy mắt Tô Mẫn Mẫn càng thêm phần đố kỵ, liền giở giọng ngông nghênh, làm như ta đây: “Bà Giang này, chị gái cháu tuy ở dưới quê tiếng xấu đồn xa, người ta kháo nhau chị ấy là loại phụ nữ nước chảy hoa trôi, vừa mới kết hôn với anh Giang chưa bao lâu đã đập đả, đung đưa với gã đàn ông khác.”
“Thế nhưng đó toàn là những lời đồn thổi nhảm nhí thôi ạ, cô nhất quyết không được tin đâu nhé. Chị gái cháu dù sao cũng đã thủ tiết chờ đợi anh Giang suốt bao nhiêu năm qua, không có công lao thì cũng có đắng cay nhọc nhằn, gia đình cô kiểu gì cũng phải bồi thường xứng đáng cho chị gái cháu đấy ạ.”
Tô Mẫn Mẫn kiêu ngạo, vên váo vênh mặt.
Bà Giang nghe thấy thế thì gân xanh trên thái dương giật lên liên hồi, vì giữ đúng sự giáo dưỡng đàng hoàng lịch sự của mình nên mới gượng giữ được sự bình tĩnh: “Thế đồng chí Tô đây muốn chúng tôi bồi thường cái gì nào?”
Tô Mẫn Mẫn nhìn bộ sườn xám sang trọng tươi mới trên người bà Giang cùng chiếc ti vi cỡ lớn trong phòng, đảo mắt một vòng rồi giở trò sư tử há miệng, đòi hỏi vô độ:
“Ba năm tuổi trẻ của chị gái cháu, kiểu gì cũng phải đáng giá một ngàn đồng chứ ạ!”
Một ngàn đồng sao?
Sao cô ta không đi cướp ngân hàng luôn cho rồi?
Sắc mặt bà Giang sa sầm xuống ngay lập tức. Thế nhưng chưa kịp cất lời thì phía ngoài cửa đã truyền vào một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng:
“Một ngàn đồng?”
Tô Mẫn Mẫn ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy một người nam tử vóc dáng cao to chừng một mét tám bước nhanh vào nhà. Đôi ủng quân dụng cổ cao ôm trọn lấy đôi chân dài thẳng tắp, uy lực. Bộ quân phục màu xanh lá cây càng làm nổi bật lên bờ vai rộng cùng vòng eo thon gọn, săn chắc của anh.
Giữa đôi lông mày góc cạnh tuy có một vết sẹo nhỏ, nhưng chẳng những không hề đáng sợ mà ngược lại còn làm tăng thêm vài phần anh khí rạng ngời.
Đẹp trai quá! Một người đàn ông phong độ như thế này, từng bước chân bước vào đâu phải là bước trên nền gạch hoa cơ chứ? Phân minh là đang bước thẳng vào trái tim Tô Mẫn Mẫn cô ta!
Tô Mẫn Mẫn nhìn đến mức ngây dại cả người.
“Mẹ.” Giang Hoằng Chí cất tiếng chào bà Giang trước, sau đó mới xoay ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn về phía Tô Mẫn Mẫn:
“Đây là ý của Tô Huệ Vân sao?”
Đây chính là người chồng hôn mê ba năm qua của Tô Huệ Vân – Giang Hoằng Chí sao?
Tại sao mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời này đều bị cái con tiện nhân kia chiếm trọn, ngay cả người chồng cũng đẹp trai hoàn hảo đến mức này!
Trong lòng Tô Mẫn Mẫn ghen tị đến mức muốn phát điên lên, nhưng vẫn phải cố nhẫn nại, làm ra vẻ mặt vô cùng khó xử: “Vâng ạ, ý của chị gái cháu là nhất định phải đòi bằng được một ngàn đồng. Cháu cũng đã cố sức khuyên lăm chị ấy rồi nhưng chị ấy không chịu nghe, cháu thực sự cũng hết cách rồi.”
“Có điều cháu nói thật nhé, chị gái cháu đúng là sướng mà không biết đường hưởng phúc. Mấy năm qua nhờ có nhà họ Giang các người chiếu màng nâng đỡ, chị ấy không những không biết ơn biết nghĩa mà ngược lại còn bắt cháu lên đây đòi hỏi hạch sách...”
Cô ta nhăn nhó mặt mày, thần thái đầy vẻ khó khăn.
Nào ngờ phía ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng cười nhạt lạnh ngắt.
“Tô Mẫn Mẫn, cô vừa nói cái gì đấy?”
Tô Mẫn Mẫn ngồi bên trong cứng đờ toàn thân, lập tức giật phắt mình thu vòi lại, quay đầu nở một nụ cười rạng rỡ: “Chị, chị đã về rồi đấy à? Em đang kể cho bà Giang với anh Giang nghe về mấy chuyện của chị ở dưới quê đấy ạ.”
Tô Huệ Vân đứng ở ngoài đã nghe thấy hết toàn bộ câu chuyện. Cái con Tô Mẫn Mẫn này nhân lúc cô không có nhà đã cố tình giở trò đâm thọc, nói xấu cô trước mặt người nhà họ Giang!
Nhìn thấy sự chán ghét càng thêm đong đầy nơi đáy mắt bà Giang cùng sự lạnh lẽo trong mắt Giang Hoằng Chí, tim cô tức đến mức đập “thình thịch” liên hồi, lạnh giọng cất lời: “Tôi chẳng đã bảo cô cứ ở nhà ngoan ngoãn chờ đợi rồi sao, sao lại mò lên tận đây?”
Trên mặt Tô Mẫn Mẫn lập tức hiện lên vẻ lo lắng: “Mọi người đi biệt tăm biệt tích suốt mười ngày trời rồi, có đi ra nước ngoài thì cũng đến lúc phải quay về rồi chứ. Em chẳng qua là sợ mọi người gặp phải chuyện chẳng lành thôi mà?”
“Đúng rồi, chỉ có mình chị ở đây thôi sao? Mẹ với anh Hướng Quân đâu rồi ạ? Không phải hai người họ đi cùng chị lên đây để đòi tiền bồi thường ly hôn sao?”
Cô ta giả vờ ngây thơ vô tội, nhưng nơi đáy mắt lại lóe lên những tia sáng tràn ngập ý đồ đen tối.
Bà Giang liếc nhìn Tô Huệ Vân một cái, trong lòng càng thêm phần bất mãn, khó chịu.
Tô Huệ Vân muốn cắt đứt hoàn toàn với gia đình Tô Mẫn Mẫn thì không thể buông lời ăn nói lung tung được. Dù bị cô ta vu oan giá họa, cô cũng đành ngậm đắng nuốt cay không thể thanh minh, đành phải nén cơn giận giữ nét mặt bình thản như thường, giả vờ ngạc nhiên:
“Mẹ và anh Hướng Quân chẳng phải đã quay về từ đời nào rồi sao? Bây giờ vẫn chưa về đến nhà à?”
Tô Mẫn Mẫn ngẩn người: “Họ quay về rồi sao?”
Tô Huệ Vân gật đầu chắc nịch, hai hàng lông mày nhíu chặt lại vẻ vô cùng sốt ruột: “Theo lý mà nói họ phải về đến nhà từ lâu rồi mới đúng chứ. Sao cô đã lên tới đây rồi mà họ vẫn chưa về đến nhà? Không chừng là trên đường đi đã gặp phải bọn buôn người rồi cũng nên!”
Đôi mắt đen nhánh của cô xoáy sâu vào Tô Mẫn Mẫn, giọng nói đầy vẻ lo lắng xen lẫn chút ma mị u uất. Tô Mẫn Mẫn trong chốc lát bị cô làm cho hoảng sợ, cất giọng vỡ tiếng: “Bọn buôn người sao? Làm sao mà có chuyện đó được!”
Tô Huệ Vân nhíu chặt lông mày, đi qua đi lại trong phòng, mặt tràn ngập vẻ lo âu: “Tôi cũng không muốn nghĩ đến kịch bản tồi tệ đó đâu, nhưng chính tôi trên chuyến tàu hỏa lên đây đã đụng độ một tên đấy! Hắn suýt chút nữa đã bắt cóc mất một cô gái trẻ trung xinh đẹp rồi!”
“Mẫn Mẫn này, cô mau mau quay về xem mẹ đã về nhà chưa đi. Nếu chưa về thì phải đi báo công an ngay lập tức đấy!”
Tô Mẫn Mẫn lập tức bị cô dọa cho khiếp vía. Thế nhưng từ khóe mắt vô tình nhìn thấy Giang Hoằng Chí, trong lòng cô ta đột nhiên nảy ra một nghi vấn khác.
Chẳng lẽ cái con Tô Huệ Vân này lên nhà họ Giang, nhìn thấy Giang Hoằng Chí vừa xuất sắc vừa phong độ như thế này nên không muốn đi nữa, muốn ở lại đây để hưởng thụ cuộc sống vinh hoa phú quý sao!
Chuyện đó làm sao mà chấp nhận được!
Tô Mẫn Mẫn nghiến răng, lập tức cất lời: “Thế còn chị thì sao? Chẳng phải chị lên đây để làm thủ tục ly hôn với anh Giang sao? Khi nào thì chị cùng em quay về quê?”
Đáy mắt Tô Huệ Vân lóe lên một tia lạnh lẽo, nhưng trên mặt lại tỏ ra vô cùng bất lực: “Tôi cũng muốn mau chóng làm xong thủ tục ly hôn để về nhà gặp mẹ lắm chứ, thế nhưng không phải tôi đã đụng độ với gã buôn người đó sao? Lúc cuống quýt lên đã làm thất lạc hết giấy tờ tùy thân trên toa tàu rồi.”
“Không có giấy tờ thì không thể làm thủ tục ly hôn được, bây giờ tôi vẫn đang phải ngồi chờ người ta gửi trả lại giấy tờ đây này!”
Quả nhiên đúng như cô ta dự đoán! Cứ lấy cớ chờ đợi giấy tờ này nọ, chung quy cũng chỉ muốn ở lại Bắc Kinh một mình hưởng thụ vinh hoa phú quý mà thôi!
Trong chốc lát, sự ghen tức trong lòng Tô Mẫn Mẫn đã dâng lên tới đỉnh điểm, cô ta lập tức giả vờ run rẩy sợ hãi:
“Chị ơi, hay là chúng ta báo công an ở Bắc Kinh luôn đi. Chị nói làm em sợ không dám một mình đi về nhà nữa đâu. Mẹ với anh Hướng Quân đều không có ở nhà, em sợ lắm. Hay là em ở lại đây chơi vài hôm, đợi chị với anh Giang làm xong thủ tục ly hôn rồi chị em mình cùng nhau quay về.”
Cô ta lại còn rắp tâm muốn ở lại nhà họ Giang sao?
Đáy mắt Tô Huệ Vân sa sầm xuống, không chút đắn đo thốt lên: “Không được!”
“Được chứ.”
Hai giọng nói đồng thời vang lên cùng một lúc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
