Tô Huệ Vân gần như bàng hoàng xen lẫn kinh ngạc nhìn về phía Giang Hoằng Chí.
Giang Hoằng Chí cũng đang đưa mắt nhìn cô, đôi mắt phượng đen nhánh sâu thẳm không thấy đáy, khiến người ta hoàn toàn không thể đoán biết được cảm xúc thật sự giấu đằng sau, nhưng anh vẫn gật đầu khẳng định lần nữa:
“Chờ sau khi làm xong thủ tục ly hôn, đồng chí Tô Mẫn Mẫn sẽ cùng cô quay về quê, hai chị em đi đường dù sao cũng có bạn có phường với nhau.”
Điều quan trọng hơn cả là hai chị em nhà này vừa rồi kẻ tung người hứng cả buổi trời, hành vi vô cùng kỳ quặc, trông chẳng khác nào đang cố tình hát kịch gài bẫy cho anh xem.
Anh quả thực muốn chống mắt lên xem hai chị em cô ta rốt cuộc đang tâm mưu tính trò trống gì.
Tô Huệ Vân khẽ nhíu đôi lông mày xinh đẹp, không thể hiểu nổi vì sao Giang Hoằng Chí lại đột ngột nhảy vào can thiệp. Bộ não cô vận hành nhanh chóng, cố nén cơn giận trong lòng ra sức ngăn cản: “Chúng ta sắp sửa ly hôn đến nơi rồi, làm như vậy chỉ thêm phiền phức cho gia đình anh thôi. Mẫn Mẫn, em tốt nhất nên lập tức bắt xe quay về quê đi. Về nhà xem mẹ có ở nhà hay không, nếu không thấy mẹ thì mau chóng báo công an, hai ngày nữa chị xong việc rồi cũng sẽ về sau.”
Thế nhưng Giang Hoằng Chí lại lạnh giọng cắt lời: “Không phiền phức gì đâu, dẫu sao hiện tại chúng ta vẫn chưa chính thức ly hôn, trên danh nghĩa vẫn còn quan hệ họ hàng thân thích. Còn về phần mẹ cô, phía tôi sẽ cử người đi điều tra làm rõ.”
Đôi mắt đen như mực của anh lặng lẽ nhìn xoáy vào cô, tuy không lộ ra chút cảm xúc nào nhưng lại toát lên uy phong cùng thái độ độc đoán, không cho phép bất kỳ ai được quyền can thiệp hay bác bỏ.
Quyết định này rõ ràng đã được chốt hạ, anh còn đòi cho người đi điều tra mẹ cô, ngỡ đâu lại làm hỏng hết mọi kế hoạch của cô.
Trong lòng Tô Huệ Vân dấy lên sự bất nhẫn và bực bội, nhưng lúc này cô hoàn toàn lực bất tòng tâm. Chỉ sợ nếu tiếp tục tranh cãi sẽ đánh động đến đối phương, cô đành phải trút hết hy vọng còn lại lên người bà Giang.
Thế nhưng bà Giang sau khi bừng tỉnh khỏi sự ngỡ ngàng, tuy chán ghét nhíu chặt lông mày nhưng rốt cuộc vẫn không nỡ làm mất mặt con trai mình, chỉ đành cất lời: “Để tôi bảo người dọn dẹp ra một căn phòng, cháu cứ ở tạm phòng bên cạnh chị gái cháu đi.”
Cả hai mẹ con nhà họ Giang đều đã lên tiếng đồng ý, Tô Huệ Vân lại càng không còn cách nào xoay chuyển. Trái tim cô chùng xuống tận đáy, đôi mắt trầm lặng nhìn về phía Tô Mẫn Mẫn, nơi đáy mắt giấu kín vài phần cảnh giác khôn nguôi.
Tô Mẫn Mẫn vốn dĩ vì sự ngăn cản của Tô Huệ Vân mà tỏ ra không mấy vui vẻ, nhưng khi thấy Giang Hoằng Chí lên tiếng bênh vực và nói giúp mình, trong lòng cô ta lập tức nở hoa, hớn hở đến mức phát điên.
Cô ta đã bảo mà, sức quyến rũ của cô ta thì ngay cả loại trai đẹp cực phẩm như Giang Hoằng Chí cũng chẳng thể nào cưỡng lại nổi!
Cô ta làm ra vẻ e ấp, thẹn thùng nở nụ cười duyên dáng với Giang Hoằng Chí, giọng nói nũng nịu điệu đàng đến mức có thể vắt ra nước: “Thế thì cháu xin cảm ơn bà Giang và anh Giang nhiều lắm ạ.”
Nhìn thấy ánh mắt lộ liễu, dâm dật đó của Tô Mẫn Mẫn, Tô Huệ Vân cảm thấy buồn nôn vô cùng, cố nén sự ghê tởm xuống rồi lên tiếng: “Tôi xin phép về phòng trước.”
Tô Mẫn Mẫn lập tức tung tăng chạy chần chật đến bên cạnh Giang Hoằng Chí, đôi bàn tay nhỏ bé vội vã túm lấy tay áo anh, dáng vẻ yếu đuối thướt tha tựa như nhành liễu trước gió: “Anh Giang ơi, thế bây giờ chuyện của mẹ phải điều tra thế nào mới tốt đây ạ? Hay là để em tự đi ra đồn công an trình báo, hay là anh Giang giúp em một tay xử lý ạ? Nhỡ đâu mẹ gặp phải chuyện gì bất trắc thì em biết sống làm sao đây?”
Giang Hoằng Chí khẽ nhíu chặt lông mày, trong lòng đột nhiên lại càng thêm chán ghét, cảm thấy hai chị em nhà họ Tô này đúng là loại người tham lam vô độ!
Tô Huệ Vân cũng chẳng buồn bận tâm đến một Giang Hoằng Chí đang bị Tô Mẫn Mẫn bám riết không rời. Anh không chịu tìm hiểu tính nết của Tô Mẫn Mẫn mà cứ nhất quyết đòi giữ cô ta ở lại, giờ tự làm tự chịu thì chẳng thể trách móc được ai.
Bị mấy chuyện phiền phức ngày hôm nay quấy nhiễu đến mức đầu óc kêu ong ong, cô quay trở về phòng, đè nén sự bực bội trong lòng rồi bắt đầu suy tính kịch bản sắp tới.
Bây giờ Tô Mẫn Mẫn đã mò được đến tận cửa nhà họ Giang, không biết cô ta đã đến từ bao giờ và đã gièm pha, nói xấu cô những điều gì, hai mẹ con nhà họ Giang chắc chắn đã có cái nhìn vô cùng tồi tệ về cô.
Tuy nhiên mấy chuyện đó đối với cô cũng chẳng còn quan trọng nữa. Dù sao đến lúc rời đi, cô sẽ hoàn trả lại toàn bộ số tiền đã vay cho Giang Hoằng Chí, thời gian rồi sẽ chứng minh sự trong sạch và đàng hoàng của cô.
Chỉ có điều hiện tại Tô Mẫn Mẫn đã chực chờ ở nhà họ Giang, cô cần phải vắt óc suy nghĩ cách làm sao để gạt bỏ triệt để rắc rối lớn mang tên Tô Mẫn Mẫn này...
---
Tô Huệ Vân mải mê suy nghĩ một hồi, màn đêm chẳng mấy chốc đã buông xuống.
Sau khi xuống tầng ăn cơm tối cùng mọi người, Tô Huệ Vân liền trở về phòng nghỉ ngơi.
Đêm đen tịch mịch, không khí lạnh lẽo như trút nước. Tô Huệ Vân đang ngủ trong trạng thái mê man chập chờn thì đột nhiên cảm thấy trên cơ thể mình có một vật thể cực kỳ nặng nề đè chặt xuống.
Thứ đó nóng hổi chẳng khác nào một lò lửa lớn, nhiệt độ cao đến mức đáng sợ, gắt gao ôm chặt lấy cô vào lòng, đồng thời bịt kín cả hơi thở của cô.
Trong phút chốc Tô Huệ Vân không thể nào hít thở nổi, chỉ cảm thấy khó chịu tột cùng như thể đang bị ma đè. Trái tim trong lồng ngực đập “thình thịch” dữ dội, gần như muốn nổ tung ra, cô đột ngột mở bừng mắt!
Ánh trăng chiếu rọi vào trong phòng. Gương mặt đẹp trai của người đàn ông trước mắt đang phóng đại, rồi lại tiếp tục phóng đại ngay trước mắt cô. Trên trán anh lấm tấm những giọt mồ hôi hạt lớn chảy dài xuống, hốc mắt đỏ ngầu gắt gao, rõ ràng đã hoàn toàn mất đi lý trí.
“Anh làm cái gì đấy?” Tô Huệ Vân dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh anh ra. Khó khăn lắm mới giành lại được chút không gian hít thở, cô vội vã há miệng tham lam hít từng ngụm khí lớn.
Thế nhưng ngay lập tức, người đàn ông lại một lần nữa quấn lấy cô. Bờ vai và cánh tay rắn chắc, cuồn cuộn sức mạnh giam cầm chặt chẽ thân hình mảnh mai của cô vào lòng. Giọng nói trầm thấp kèm theo hơi thở nóng rực như lửa đun phả thẳng toàn bộ vào mặt Tô Huệ Vân.
“Giúp tôi...”
Toàn bộ nhà họ Giang này, ngoại trừ cái đứa Tô Mẫn Mẫn vừa mới mò đến ngày hôm nay ra thì còn có thể là ai muốn giở trò hạ thuốc Giang Hoằng Chí nữa cơ chứ?
Tô Mẫn Mẫn rõ ràng là muốn trèo lên cành cao Giang Hoằng Chí, nhưng không ngờ Giang Hoằng Chí lại xông thẳng vào phòng cô, rốt cuộc lại hại khổ cô thế này!
Kiếp này cô chỉ muốn sống một đời bình yên, cống hiến cho gia đình và đất nước, hoàn toàn không muốn dính dáng hay dây dưa gì với nhà họ Giang nữa.
Tô Huệ Vân trong lòng vừa tức vừa cuống, khó khăn lắm mới đè giữ được Giang Hoằng Chí, gầm nhẹ một tiếng:
“Giang Hoằng Chí, anh mau tỉnh lại cho tôi!”
Thế nhưng dược tính trong cơ thể Giang Hoằng Chí đang cuộn trào như sóng trào biển xô, làm sao có thể chỉ bằng một câu nói mà bình tĩnh lại được?
Nhìn người con gái trước mắt đang tức đến mức đỏ bừng cả mặt, Giang Hoằng Chí chỉ cảm thấy cô giống như một tảng băng lớn duy nhất lúc này, là chiếc phao cứu sinh duy nhất có thể giúp anh giải tỏa cơn khát bỏng cháy trong người.
Trong đầu vang lên một tiếng “oành” nổ tung, lý trí của Giang Hoằng Chí hoàn toàn đứt phẫn, anh đột ngột vung tay khóa chặt lấy cổ tay của Tô Huệ Vân!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
