Tô Huệ Vân vốn đã biết bọn họ bên trong chẳng qua chỉ là một đám chia rẽ, lục đục nội bộ. Kẻ xun xoe nịnh bợ Lục Lệ Viện, chẳng qua cũng chỉ vì muốn dựa dẫm vào quyền thế nhà cô ta mà thôi.
Thế nhưng cái đầu của Lục Lệ Viện chẳng được thông minh cho lắm, cái nhà họ Lục này e là cũng chẳng hống hách được bao lâu nữa đâu.
Nghía nhìn Lục Lệ Viện đang chống hai tay vào hông chửi đổng sa sả vào mặt hai đứa đần em, Tô Huệ Vân ngoảnh đầu thong thả bước đi.
---
Bước ra ngoài con phố lớn, trong lòng Tô Huệ Vân có phần mông lung, vô định.
Nếu không ở lại ký túc xá trường bổ túc ban đêm nữa thì mình biết đi đâu về đâu bây giờ?
Từ ngày lên Thủ đô đến nay, nhà họ Từ vì ghi nhớ ơn cứu mạng mà vẫn luôn dang tay giúp đỡ cô.
Thế nhưng trong lòng Tô Huệ Vân, cái ơn nghĩa nho nhỏ ấy cô đã sớm được đền đáp sòng phẳng rồi, tuyệt đối không thể cứ vung tay làm phiền người ta mãi được.
Đang lúc vắt óc suy nghĩ đến thẫn thờ, cô bất chợt đụng tay vào tờ đơn đăng ký kết hôn trong túi xách.
Đôi mắt hạnh của cô tức thì sáng rực lên, trong lòng đã nảy ra một ý định rõ ràng.
Đúng rồi! Bây giờ cô và Giang Hoằng Chí vẫn chưa chính thức đệ đơn ly hôn lên cấp trên, xét theo lý mà nói cô vẫn là cô dâu chưa gạch tên của nhà họ Giang.
Hơn nữa thái độ của Giang Hoằng Chí và mẹ Giang đối với cô cũng tính là đàng hoàng, tử tế. Bản thân cô lại ngoan ngoãn ở dưới quê nhà họ Tô mòn mỏi đợi chờ Giang Hoằng Chí suốt ba năm trời. Nể chút tình nghĩa cũ xưa ấy, chắc chắn nhà họ Giang sẽ chẳng hẹp hòi gì mà không thu xếp cho cô một chốn đi về.
Tô Huệ Vân xốc lại tinh thần, rảo bước gõ cửa nhà họ Giang.
---
Người ra mở cửa lại chính là Giang Hoằng Chí.
“Cô tới đây làm gì?” Đáy mắt anh loé lên chút gợn sóng, lẫn lộn vài phần kinh ngạc.
Tô Huệ Vân cất lời chào hỏi lịch sự: “Đồng chí Giang này, tôi sang đây để thăm hỏi dì Giang, tiện thể có chút việc muốn bàn bạc với cô ạ.”
Rãnh môi Giang Hoằng Chí giật giật, nhếch lên một nụ cười giễu cợt, nét mặt lộ rõ vẻ hiểu thấu mọi chuyện.
Quả nhiên, cái con người này vẫn chưa chịu từ bỏ ý định trèo cao!
Khí áp quanh người Giang Hoằng Chí lập tức lạnh xuống mấy phần, anh đứng nép sang một bên, nhường lối cho Tô Huệ Vân: “Vào đi.”
Cảm nhận được sự thay đổi thất thường trong thái độ của anh, Tô Huệ Vân càng thấy kỳ quặc. Cái anh này sao mà tính nết thất thường, lúc nắng lúc mưa thế nhỉ?
Thế nhưng lượt này sang đây quả thực có việc hệ trọng cần bàn với dì Giang, Tô Huệ Vân chẳng buồn nghĩ nhiều, đi thẳng vào phòng khách.
Mẹ Giang vừa mới tháo chiếc tạp dề ngang hông ra, từ căn bếp bước ra ngoài.
“Dì Giang ơi, cháu sang thăm dì ạ.”
Tô Huệ Vân giơ tay xách mấy gói bánh quy cùng ít hoa quả tươi ngon đặt lên bàn.
Mẹ Giang gật gật đầu, nét mặt rõ ràng không còn vẻ mất kiên nhẫn như dạo trước nữa: “Cháu tới rồi đấy à, có muốn uống chút nước không?”
“Dạ không cần đâu dì Giang ơi, cháu sang đây là có chuyện này muốn xin ý kiến bàn bạc với dì ạ.” Tô Huệ Vân không vòng vo tam quốc mà đi thẳng vào vấn đề.
Giang Hoằng Chí đứng tựa bên cạnh, ánh mắt đong đầy vẻ dò xét, muốn chống mắt lên xem cô lại giở ra cái trò ma mãnh gì.
“Dì Giang ơi, trường bổ túc ban đêm bắt đầu thu phí nội trú rồi ạ, lại thêm mấy bạn nữ cùng phòng không hợp tính nết với cháu. Cháu không muốn tự chuốc lấy rắc rối vào người, dì xem có thể thu xếp cho cháu một chỗ ở tạm được không ạ?”
Nghe tới đây, mẹ Giang lập tức ngộ ra. Xem ra Tô Huệ Vân vẫn muốn dọn về đây ở chung. Dù sao cái môi trường ở trường bổ túc ban đêm làm sao so sánh nổi với nhà họ Giang cơ chứ?
Nhà họ Giang dẫu sao cũng là căn nhà tầng nhỏ xinh xắn, dạo trước phải bỏ ra bao nhiêu tiền bạc tích góp từ đồng lương của hai cha con mới gầy dựng nên.
Con trai bà trên chiến trường vào sinh ra tử, thập tử nhất sinh, thế mà Tô Huệ Vân ở đằng sau lưng lại dám bắt tay với nhân tình tống tiền nhà họ. Càng nghĩ mẹ Giang càng thấy giận dữ khôn nguôi, suýt chút nữa là không giữ nổi nét mặt đàng hoàng vốn có.
Bà cố sức nén cơn giận xuống, ngẩng đầu nhìn Tô Huệ Vân, lạnh lùng bảo: “Cháu vẫn muốn ở lại căn phòng trên tầng hai à?”
Tô Huệ Vân vội vàng xua tay: “Dạ không không phải thế đâu ạ! Cháu đi học lớp bổ túc ban đêm, giờ giấc đi lại thất thường, buổi tối hay phải thức khuya dậy sớm, chắc chắn sẽ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của chú dì và đồng chí Giang. Dì cứ tiện tay xếp cho cháu ở một căn nhà vườn nhỏ lẻ nào khác là tốt lắm rồi ạ.”
Mẹ Giang là phu nhân cán bộ cấp cao, hai cha con nhà họ Giang lại lập bao chiến công hiển hách, ở đất Thủ đô này có tới mấy căn nhà vườn của họ.
Tô Huệ Vân chỉ mong có một chốn chui ra chui vào để yên tâm học hành, ngoài ra chẳng tơ tưởng điều gì khác.
Giang Hoằng Chí biến đổi nét mặt, cất giọng tra hỏi: “Một mình cô ra ở căn nhà vườn riêng sao?”
“Vâng ạ. Hiện tại chúng mình vẫn chưa đệ đơn ly hôn lên cấp trên, xét theo lý thì tôi vẫn tính là người nhà họ Giang. Sống ở nhà vườn của nhà họ Giang vẫn là êm thắm và an toàn nhất ạ.”
Gương mặt Giang Hoằng Chí càng thêm u uất, u ám. Quả nhiên, cô ta đang muốn dùng tờ đơn ly hôn này để uy hiếp, gây áp lực với anh!
Ở bên cạnh, mẹ Giang khẽ gật đầu. Lời Tô Huệ Vân nói cũng có lý có hồi, cô chỉ xin một chốn dừng chân, yêu cầu ấy hoàn toàn không hề quá đáng.
“Được rồi, thế thì cháu cứ dọn sang căn nhà vườn ở phía Tây Thủ đô mà ở. Căn đó tuy có hơi nhỏ một chút, nhưng được cái yên tĩnh, thanh bình, rất hợp để cháu tập trung học hành.”
Tô Huệ Vân vô cùng cảm kích, vội vã đứng dậy cúi đầu: “Cháu cảm ơn dì Giang nhiều lắm ạ!”
Giang Hoằng Chí quay sang nhìn mẹ, ánh mắt càng thêm u uất, dường như không hài lòng với việc mẹ mình lại gật đầu cho Tô Huệ Vân ở trong nhà vườn của gia đình.
“Lần này cô lên Thủ đô, chẳng phải là để đệ đơn ly hôn sao?” Giang Hoằng Chí bất chợt cất lời lạnh lùng.
Tô Huệ Vân cứ tưởng Giang Hoằng Chí coi khinh mình, sốt sắng muốn cắt đứt mối duyên này nên mới hỏi thế, bèn quay đầu lại, cất giọng lịch sự đàng hoàng:
“Đồng chí Giang ơi, tờ đơn ly hôn vẫn nằm gọn trong túi xách của tôi đây. Nếu anh muốn, tôi có thể đặt bút ký tên bất cứ lúc nào.”
Đối diện với ánh mắt đường đường chính chính, không chút sợ hãi của Tô Huệ Vân, trong lòng Giang Hoằng Chí dâng lên một bực bội khó tả.
Rốt cuộc cái con người trước mặt này là loại phụ nữ thế nào mà anh lại chẳng thể nào nhìn thấu nổi?
Thế nhưng hiện tại Tô Huệ Vân ở đất Thủ đô này chẳng khác nào bèo dạt mây trôi, bơ vơ không nơi tựa mạn. Lúc này mà ép cô đệ đơn ly hôn để phủi sạch quan hệ thì chẳng khác nào hành động thừa nước đục thả câu, giậu đổ bình leo sao?
Cái loại hành vi tiểu nhân đê tiện ấy Giang Hoằng Chí quyết không bao giờ thèm làm. Anh chỉ buông lại một câu lạnh ngắt: “Chờ cô thu xếp chỗ ở xong xuôi rồi tính tiếp.”
Trong lòng Tô Huệ Vân dâng lên một luồng ấm áp. Cô nhận ra người đàn ông trước mặt này dẫu ngoài mặt lạnh như tiền nhưng bản chất không đến mức máu lạnh vô tình như cô từng nghĩ.
Mẹ Giang ngước mắt nhìn chiếc đồng hồ treo tường, cất tiếng giục Giang Hoằng Chí mau chóng đi làm.
---
“Dì Giang ơi, căn nhà vườn này đẹp đẽ quá chừng! Cháu cảm ơn dìnhiều lắm ạ!” Cái miệng Tô Huệ Vân ngọt xớt.
Khóe môi mẹ Giang nhếch lên nụ cười nhẹ nhàng: “Cháu thích là tốt rồi, ngày mai cứ việc chuyển đồ đạc sang đây nhé.”
---
Tối đến.
Giang Hoằng Chí trở về nhà họ Giang. Mẹ Giang đang ngồi trên chiếc tràng kỷ thong thả nhấp ngụm trà nóng, thấy con trai về liền vẫy vẫy tay:
“Hoằng Chí này, lại đây mẹ bảo.”
“Con có biết tại sao mẹ lại đồng ý cho nó ở lại căn nhà vườn đó không?”
Giang Hoằng Chí lắc đầu, gương mặt trầm ngâm, bờ môi mím chặt thành một đường chỉ.
“Lần trước mẹ tình cờ gặp Huệ Vân ở ngoài chợ dân sinh, cái đứa trẻ này hoàn toàn không phải loại người xấu xa như con từng kể đâu. Giữ nó ở lại căn nhà vườn, chúng ta cũng có thêm thời gian để quan sát, tìm hiểu nó. Nếu thực sự có điều gì hiểu nhầm ở đây, chúng ta cũng không thể để một cô gái đàng hoàng tử tế như thế phải tủi thân, lạnh lòng được!”
Đáy mắt mẹ Giang lấp lánh ánh sáng. Bà đã sớm nhận ra con trai mình có cảm tình với Tô Huệ Vân, chỉ là bản thân nó vẫn còn mê muội chưa tự nhận ra mà thôi.
“Mẹ ơi, những lời xúc phạm đó là do chính tai con nghe thấy mà.” Giang Hoằng Chí bất lực giải thích.
“Muốn hiểu rõ một con người thì không thể chỉ nghe từ một phía được đâu con ạ. Yên tâm đi, mẹ sẽ để mắt canh chừng giúp con.” Trên mặt mẹ Giang đong đầy nụ cười hiền hậu.
---
Chỉ mất đúng nửa ngày, Tô Huệ Vân đã dọn dẹp toàn bộ hành lý chuyển sang căn nhà vườn mới.
Không khí ngoài sân vô cùng thoáng đãng, trong lành. Nơi góc tường ngoi lên vài bụi cỏ may cùng những bông hoa dại nho nhỏ màu trắng tinh khôi, mấy chú chim sẻ chao liệng hót líu lo trên khoảng trời xanh thẫm.
Tô Huệ Vân thở ra một hơi thở dài nhẹ nhõm, tâm trạng tức thì trở nên vô cùng tươi sáng, rạng rỡ.
Cô ngồi trên chiếc ghế gỗ chăm chú đọc sách suốt cả buổi chiều. Nhìn trời bắt đầu sập tối, cô chuẩn bị xách túi ra chợ dân sinh mua chút rau củ cùng miếng thịt về nấu ăn.
Đeo túi xách bước ra ngoài, cô nhận ra bên trái khoảng sân vẫn còn một khoảng đất trống khá lớn, chắc là dạo trước được để dành ra để trồng rau xanh.
Tô Huệ Vân nảy ra một ý định hay ho. Mua thịt mua rau xong xuôi, cô ghé sang sạp hàng bên cạnh mua thêm hai gói hạt giống rau củ.
Trở về tới cổng nhà, cô bất chợt phát hiện từ căn bếp đã bốc lên những làn khói bếp nghi ngút.
Trái tim Tô Huệ Vân giật thót một cái! Tưởng chừng như có kẻ gian lén mò vào nhà, cô vội vàng vơ lấy khúc gậy gỗ đằng sau cánh cửa, nhẹ nhàng rón rén bước lại gần: “Đứng yên đấy! Ai bên trong thế hả?”
Bóng người đen sẫm trong bếp tức thì khựng lại, một giọng nói vô cùng hiền lành, nhân hậu vang lên bên tai Tô Huệ Vân:
“Cô gái nhỏ ơi, cô chính là đồng chí Tô phải không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

