“Ồ, vậy anh đi đường chú ý an toàn nhé, tôi về trước đây.” Tô Huệ Vân cũng không gượng ép rủ rê thêm, ngược lại còn xua xua tay với Giang Hoằng Chí rồi xoay người bước đi.
Thế nhưng trong lúc ăn cơm, Giang Hoằng Chí lại liên tục người thả hồn đi đâu mất.
Mẹ Giang tháo chiếc tạp dề ra, dịu dàng cất tiếng hỏi: “Hoằng Chí, con đang suy nghĩ điều gì thế?”
Giang Hoằng Chí thu hồi lại dòng suy nghĩ, đem chuyện hôm nay đụng độ Tô Huệ Vân bị chủ cửa hàng quỵt tiền công kể lại cho mẹ Giang nghe.
Mẹ Giang nhíu mày, tém lại tà áo sườn xám trên người rồi ngồi xuống ghế sofa: “Con nói là cô ta làm người mẫu ở cái cửa hàng đó, vừa làm vừa học sao?”
Không đúng nha, nếu Giang Hoằng Chí không nghe nhầm thì Tô Huệ Vân đến thành phố Bắc Kinh này chính là để đòi tiền họ cơ mà.
Mà lại còn sư tử ngoác miệng đòi hỏi lớn, vừa mở miệng ra đã đòi hẳn hàng ngàn đồng bạc.
Bây giờ bị chủ cửa hàng quỵt tiền công, trên người không một đồng dắt lưng, sao chẳng thấy cô tìm đến nhà họ Giang để than khóc cơ chứ?
Mẹ Giang hơi do dự, cất tiếng hỏi: “Cái cô Tô Huệ Vân này, thật sự xấu xa đê tiện như chúng ta từng nghĩ sao?”
Nghe thấy lời này, Giang Hoằng Chí cũng im lặng trầm ngâm.
Thế nhưng hồi đó khi anh bị thương nặng trở về, bị cha mẹ giục giã đi tìm người hôn thê đã chờ đợi mình suốt ba năm trời, vậy mà còn chưa bước chân vào cửa đã nghe thấy những lời độc địa chướng tai đến thế!
Chẳng có người đàn ông nào có thể chịu đựng nổi chuyện đó.
“Lửa thử vàng gian gian thử sức, thời gian tiếp xúc của chúng ta với Tô Huệ Vân chưa đủ dài, vẫn chưa thể nhìn thấu con người cô ấy được.” Giang Hoằng Chí cất lời.
Mẹ Giang gật đầu, không kìm được thở dài một tiếng: “Mẹ thấy cô ta ở nhà họ Giang mình khá là biết phép tắc quy củ đấy chứ. Ngược lại cái cô em gái kia của cô ta đúng là chẳng phải tay vừa. Con nói xem, liệu có khả năng nào là cô ta cố tình nói như vậy để lừa người nhà họ Tô, kết quả lại vô tình bị con bắt gặp không?”
Trong lòng Giang Hoằng Chí bất giác dấy lên một niềm hy vọng, cảm thấy lời này của mẹ Giang có độ tin cậy rất cao.
Tô Huệ Vân nét mặt hiền lành, đối nhân xử thế rất có chừng mực, hình như... trong chuyện này thật sự có sự hiểu nhầm chăng.
Mẹ Giang vén lọn tóc mây ra sau tai, ân cần căn dặn: “Chuyện báo cáo kết hôn của hai đứa cũng đừng vội vàng đệ trình lên trên làm gì. Nỡ như chúng ta thật sự hiểu nhầm Tô Huệ Vân, cô ta phẩm đức không có tì vết gì thì hôn ước của hai đứa cứ tiếp tục như cũ. Dù sao đứa trẻ này cũng đã chờ con suốt ba năm trời, bây giờ cũng chẳng đòi hỏi gì ở nhà họ Giang mình...”
Giang Hoằng Chí ừm một tiếng: “Mẹ, con sẽ suy nghĩ kỹ càng ạ.”
“Chẳng phải trước đây con rất bài xích cái hôn ước này sao?” Mẹ Giang nét mặt lộ vẻ ngạc nhiên.
Giang Hoằng Chí cũng ngẩn ngơ cả người. Khi nhắc lại hôn ước giữa anh và Tô Huệ Vân, sự bài xích chống đối sâu thẳm trong lòng anh dường như đã tan biến từ lúc nào không hay.
Trong đầu anh không tự chủ được mà hiện lên cảnh tượng mộng mị kiều mị đêm hôm đó, khuôn mặt nhỏ hốt hoảng cuống quýt của Tô Huệ Vân, đôi mắt to mọng nước long lóng...
Ngọn lửa rạo rực mơ hồ dấy lên, Giang Hoằng Chí vội vàng lắc lắc đầu rồi đứng dậy đi về phòng.
---
Trong ký túc xá.
Tô Huệ Vân ngồi trên giường đếm tiền, bà chủ kia coi như còn chút lương tâm, tiền công không thiếu một xu.
Cô chia số tiền ra làm hai phần, một phần dùng để trang trải chi tiêu hàng ngày, phần còn lại thì cất đi cẩn thận để phòng khi cấp bách.
Tuy nhiên khi nghĩ đến việc mất đi công việc làm người mẫu này, trong lòng Tô Huệ Vân có chút tiếc nuối.
Cô là người từ huyện nhỏ lên, tìm được một công việc vốn đã chẳng dễ dàng gì. Làm người mẫu ở đó tiền công cơ bản và tiền hoa hồng trích phần trăm đều vô cùng khả quan, chỉ tiếc là bà chủ cố tình gây chuyện kiếm cớ, không đỡ nổi cái phúc lộc trời cho này!
Buổi tối, Tô Huệ Vân vẫn đi đến lớp học như thường lệ.
Thầy Lý nụ cười hòa nhã, giảng giải những trọng tâm kiến thức vô cùng tỉ mỉ chi tiết.
Thế nhưng buổi học mới đi được một nửa thì thầy Hiệu trưởng đã đẩy cửa bước vào.
Thầy Hiệu trưởng vỗ vỗ tay, nét mặt nghiêm nghị cất lời: “Hôm nay tôi phải thông báo với mọi người một chuyện. Bên trên đã có quy định, ký túc xá trường chúng ta không thể ở miễn phí được nữa. Một đêm là một hào, một tháng là ba đồng, ngày mai bắt buộc phải nộp đủ!”
Nghe thấy vậy, mấy người trong lớp đứng phắt dậy, cuống quýt hỏi tại sao?
Thầy Hiệu trưởng thở dài bất lực: “Tôi cũng muốn miễn phí cho mọi người lắm chứ, nhưng đây là quy định của cấp trên rồi. Rất nhiều người vì trường học cung cấp chỗ ở miễn phí mà chây ỳ không chịu chuyển đi, bây giờ phải chỉnh đốn lại toàn bộ. Ai chưa mang theo tiền thì về nhà xin cha mẹ, ngày mai nộp lại cho tôi!”
Mấy người ủ rũ cúi đầu, nhưng phần lớn mọi người nét mặt vẫn bình thản như không.
Dù sao một tháng cũng chỉ có ba đồng bạc, những người tìm đến đây học trường bổ túc phần lớn đều có chút của ăn của để, chẳng coi số tiền này vào đâu.
Cảm nhận được có vài ánh mắt tràn ngập ác ý phóng về phía mình, Tô Huệ Vân theo bản năng ngoái đầu nhìn sang.
Quả nhiên lại là Lục Lệ Viện cùng mấy đứa đàn em tay sai của cô ta.
Lục Lệ Viện mỉm cười nhẹ, làm mặt xấu về phía Tô Huệ Vân rồi lại ngoảnh đầu đi nơi khác.
Mấy đứa đàn em chỉ tay vào Tô Huệ Vân thì thầm to nhỏ, lại còn liên tục cười nhạo, rõ ràng là đang mỉa mai Tô Huệ Vân không có tiền.
Tô Huệ Vân chẳng thèm bận tâm, ngày hôm sau đem tiền trọ đi nộp đàng hoàng.
Khi Lục Lệ Viện đi ngang qua cô, cố tình buông lời mỉa mai chọc ngoáy: “Này, không phải cô là ân nhân cứu mạng của nhà họ Từ sao, sao họ chỉ gửi cô đến đây học trường bổ túc thế?”
Với quyền lực của cha nhà họ Từ, nếu Tô Huệ Vân muốn vào một trường học chính quy để đọc sách thì cũng dễ như trở bàn tay.
Thế nhưng Tô Huệ Vân lại cảm thấy trường bổ túc là hợp lý nhất. Giáo trình của trường chính quy đòi hỏi phải theo kịp tiến độ đồng đều, cô đã bỏ lỡ quá nhiều kiến thức nền tảng, nhất định sẽ không theo kịp, lại càng không thể vừa làm vừa học được.
“Không liên quan gì đến cô.” Tô Huệ Vân cúi đầu lật mở sách giáo khoa.
“Hừ, đúng là cứng họng! Tôi để xem cái danh xưng ân nhân cứu mạng nhà họ Từ của cô dùng được bao lâu nữa!” Lục Lệ Viện tức giận đến mức gương mặt biến dạng dữ tợn.
Mấy đứa đàn em bên cạnh sợ Tô Huệ Vân lại làm ầm chuyện lên nên lập tức kéo cô ta đi mất.
---
Học xong, Tô Huệ Vân trở về ký túc xá nghỉ ngơi, vừa sáng sớm đã thức dậy đi tìm việc làm.
Ở cái đất Bắc Kinh này, người duy nhất cô có thể dựa dẫm vào chính là bản thân mình, tuyệt đối không dám có một chút lơ đễnh chủ quan nào.
Thế nhưng vì chuyện náo loạn ngày hôm qua quá lớn, các cửa hàng quần áo trên cả con phố đó đều không dám tuyển dụng cô nữa, tất cả đều khéo léo từ chối.
Bước ra khỏi cửa hàng quần áo cuối cùng ở cuối hẻm, Tô Huệ Vân lịch sự nói lời cảm ơn rồi đeo túi xách bước tiếp về phía trước.
Thở dài một tiếng, cô ôm một bụng ý tưởng sáng tạo và thiết kế trang phục đầy mình, vậy mà lại chẳng có đất để diễn!
Không sao cả, ngã ở đâu thì đứng lên ở đó!
Tô Huệ Vân lấy lại niềm tin, đi ra chợ mua thức ăn.
Đến trước gian hàng, Tô Huệ Vân dẻo miệng trả giá mặc cả với mấy chủ sạp, thành công mua được vài loại rau củ cùng một miếng thịt lợn nhỏ với giá rẻ hơn.
Cô xách đồ đạc bước ra ngoài, trong miệng không kìm được mà nghêu ngao hát nhỏ.
Ở Bắc Kinh dù có vất vả cực nhọc đến đâu thì vẫn tốt hơn gấp ngàn lần so với những ngày tháng phải ăn nhờ ở đậu ở nhà họ Tô!
Khi sang đường, Tô Huệ Vân nhìn thấy một đôi vợ chồng già tóc bạc phơ.
Hai người chống gậy, dìu dắt nhau từng bước tiến về phía trước. Nhưng bước chân họ lảo đảo chậm chạp, mấy người phía sau chờ không nổi liền cất tiếng giục giã họ đi nhanh lên.
Ông cụ bị giật mình ngơ ngác, quay đầu lại không ngừng cất lời xin lỗi.
Bà cụ bên cạnh đứng không vững, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống.
Tô Huệ Vân không đành lòng, nhét đống thức ăn vào trong túi xách rồi nhanh tay lẹ mắt bước lên phía trước đỡ lấy.
“Ông ơi, bà ơi, để cháu dìu hai người qua đường nhé.”
Sang đến bên kia đường, đôi vợ chồng già không ngừng cất lời cảm ơn Tô Huệ Vân: “Cô gái ơi, cháu thật là vừa xinh đẹp lại vừa tốt bụng, cảm ơn cháu nhiều nhé!”
Lời nói ấy giống như một luồng ánh nắng ấm áp chiếu rọi vào trái tim Tô Huệ Vân, xua tan đi mọi u uất mây mù, khiến cô không kìm được mỉm cười rạng rỡ.
Xoay người lại, cô đột nhiên chạm phải một đôi mắt vô cùng quen thuộc.
Mẹ Giang xách trên tay bao nhiêu là hoa quả rau củ, đang đứng dõi mắt nhìn về phía bên này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)