Tâm trạng của Sở Tuấn lúc này thực sự rất thú vị.
Tóm lại là, vừa sợ anh em mình chịu khổ, lại vừa sợ anh em mình đi xe sang.
An Noãn là do cậu dẫn đến, nhưng lại không vừa mắt.
Thế nên cậu không muốn ai coi thường An Noãn, bởi coi thường An Noãn cũng chính là coi thường cậu.
Nhưng đồng thời, cậu cũng không muốn An Noãn quá xuất sắc.
Nếu mọi người đều khen ngợi An Noãn, trong lòng cậu lại cảm thấy khó chịu, cứ như bị nghẹn ở đâu đó.
Ngày hôm đó, An Noãn ở trong phòng đọc sách suốt.
Ban đầu, Chu Niên Xuyên còn mang mấy thứ cơ bản ra dạy cô, dạy được một lúc thì cảm thấy có gì đó không ổn.
“Tiểu An này.” Chu Niên Xuyên đặt cuốn sách trong tay xuống: “Cháu nói thật với chú đi, cháu thực sự chỉ học hết tiểu học thôi à?”
“Thật mà.”
An Noãn gật đầu chắc nịch, lý lịch của cô có thể kiểm tra được. “Nhưng mà cháu thế này… Đừng nói là chỉ học tiểu học, ngay cả mấy sinh viên mới vào ngành ở cục, chú cũng chưa thấy ai tư duy rõ ràng, mạch lạc, hiểu vấn đề nhanh như cháu.”
“Chú Chu, chú nói quá rồi.” An Noãn nói lảng: “Cháu chỉ là… học theo kiểu tự do thôi.
Chú là dân chuyên ngành, chưa từng gặp kiểu học tự do nên thấy mới lạ thôi.”
“Ồ.”
Chu Niên Xuyên cũng là người thấu đáo, tuy không hoàn toàn tin, nhưng thấy An Noãn không muốn nhắc đến thì cũng không hỏi thêm. “Đúng rồi, cháu nói cháu học tự do, chú lại nhớ ra một chuyện, cháu đợi chút.”
Chu Niên Xuyên đi về phía bàn làm việc của mình, một lát sau quay lại, trên tay cầm một túi hồ sơ.
“Gì vậy ạ?”
Túi hồ sơ mở ra, bên trong có ghi chép rất chi tiết, còn có cả ảnh chụp.
“Chú Chu, cái này… cháu xem có tiện không ạ?”
Hồ sơ vụ án, dù đã kết án rồi thì cũng phải là người có thẩm quyền, trong điều kiện phù hợp mới được xem.
Mà cô bây giờ đâu phải người của cảnh sát.
“Không sao, cứ xem đi.
Không phải vụ án của cục mình, không liên quan gì đâu.
Đây là vụ án trước đây bạn chú từng xử lý.
Dù cuối cùng kết luận là tai nạn, nhưng bạn chú vẫn thấy có điều gì đó không ổn.
Chú xem đi xem lại cũng chẳng phát hiện ra vấn đề gì.”
Nhìn qua cũng biết đây không phải bản gốc, nhưng ảnh chụp rất rõ nét.
Chu Niên Xuyên đã nói vậy, An Noãn cũng nghiêm túc xem xét.
Vừa xem, Chu Niên Xuyên vừa giải thích.
“Hai người đi leo núi, rồi bị ngã xuống từ trên núi.
Một người chết, một người bị thương.”
“Ngọn núi đó cũng không phải danh lam thắng cảnh gì nổi tiếng, chỉ là một điểm du lịch nhỏ có tiếng ở địa phương.
Gần vách núi có một đài ngắm cảnh gọi là ‘Khỉ ngắm trăng’, ai đi leo núi cũng sẽ dừng lại tham quan ở đó.”
“Đi chơi trong núi, xảy ra chuyện cũng không phải chưa từng có.
Người đi ngang qua nghe thấy tiếng kêu cứu, liền cứu được hai người lên.
Lúc đó cả hai vẫn còn sống, nhưng một người hôn mê bất tỉnh, một người bị thương nặng.”
“Người bị thương nặng chưa kịp ra khỏi núi đã chết, người còn lại sau khi được cứu tỉnh lại thì mơ mơ màng màng, nhưng lại nói rằng, chỗ đó bọn họ đã đi nhiều lần, không thể bất cẩn như vậy.
Từ các mối quan hệ xã hội của nạn nhân mà lần theo manh mối, nhưng cuối cùng chẳng phát hiện được gì.
“Vụ án này cuối cùng kết luận là tai nạn ngoài ý muốn, nhưng bạn chú vẫn luôn cho rằng không phải.
Chỉ là không tìm ra điểm đáng ngờ, nên chuyện này cứ day dứt mãi, không thể yên lòng.”
An Noãn lật từng trang một xem kỹ.
Ghi chép đúng như Chu Niên Xuyên nói.
Ảnh có hơn chục tấm, gồm giám định thương tích của nạn nhân, ảnh vách núi, nơi bị ngã xuống, v.v.
Chu Niên Xuyên hỏi: “Cháu xem thử, có ý kiến gì không?”
An Noãn xếp từng tấm ảnh ra bàn, vừa xem vừa hỏi: “Các mối quan hệ xã hội của nạn nhân đều đã điều tra hết rồi? Không có thù oán gì sao?”
“Có, nhưng hoặc là có chứng cứ ngoại phạm, hoặc là mâu thuẫn không đủ lớn để giết người, nói chung điều tra một vòng cũng không phát hiện ai khả nghi.”
An Noãn cầm một tấm ảnh lên, chăm chú quan sát. “Chú Chu, tấm này là chụp đỉnh vách núi nơi nạn nhân bị ngã xuống ạ?”
“Đúng rồi.”
Trên núi có đủ loại thực vật: bụi cây, cỏ dại, hai người đi lại trên đỉnh núi rồi lăn xuống, giẫm nát vô số lá xanh.
“Chú Chu, chú nhìn chỗ này.” An Noãn chỉ vào một điểm: “Cái này không giống lá cây.”
Chu Niên Xuyên cũng nhìn theo.
Tấm ảnh này ông đã xem không biết bao nhiêu lần, từng chi tiết trên đó, nhắm mắt lại cũng hình dung ra được.
“Cái này… chắc là cỏ dại bị giẫm nát thôi.”
“Không phải.” An Noãn nói: “Đây là rêu.”
“Hả?”
Chu Niên Xuyên ngẩn ra, rồi nhìn kỹ lại. “Rêu à?”
“Đúng, sau nhà cháu có một con sông nhỏ, bên bờ có rất nhiều rêu, bị giẫm nát rồi thì trông đúng như thế này.”
Chu Niên Xuyên thực sự phục rồi.
Không phải ông không nhận ra rêu, nếu là một mảng rêu nhỏ đặt trước mặt thì ông nhận ra ngay.
Nhưng ở đây rêu bị trộn lẫn, bám lung tung trên mặt đất, trong ảnh chỉ có vài đốm xanh nhỏ như hạt gạo.
Giọng An Noãn rất chắc chắn: “Cháu chắc chắn, hồi ở nhà cháu quen một ông cụ, ông ấy là chuyên gia thực vật học, rất am hiểu về lĩnh vực này.
Ông ấy dạy cháu rất nhiều kiến thức liên quan.”
“Ồ.”
Chu Niên Xuyên bán tín bán nghi, nhưng cũng không thể bắt bẻ gì.
Mấy năm gần đây, người tài giỏi về nông thôn nhiều lắm.
Một làng nhỏ cũng có thể gặp được học giả uyên bác.
Nếu chịu khó học hỏi thì thực sự có thể biết rất nhiều điều.
An Noãn nói: “Ngọn núi trong ảnh hướng về phía mặt trời, khô ráo, theo môi trường thì không phải nơi rêu thích mọc.
Ở đây xuất hiện rêu là rất lạ.”
Chu Niên Xuyên lập tức nghiêm túc hẳn: “Ý cháu là có người cố ý đặt rêu lên đá, tạo thành bề mặt trơn trượt, khiến du khách bị ngã xuống vách núi?”
An Noãn đặt tấm ảnh xuống: “Cháu cũng chỉ xem qua ảnh, không phải hiện trường nên không dám khẳng định chắc chắn.
Nhưng cháu nghĩ khả năng này là có.
Đúng rồi, họ có kiểm tra đế giày của nạn nhân không ạ? Nếu giẫm phải rêu mà ngã, chắc chắn đế giày sẽ có dấu vết.”
“Có kiểm tra, lúc đó không phát hiện gì bất thường.
Dù người điều tra không phải thám tử đại tài, nhưng đều là cảnh sát hình sự lâu năm, không thể sơ suất như vậy được.”
“Vậy cháu hiểu rồi.” An Noãn nói: “Đế giày của người chết không có rêu, chỗ họ trượt xuống cũng không có rêu rõ ràng.
Chắc chắn đã bị ai đó dọn sạch.”
Chu Niên Xuyên bất ngờ đập mạnh xuống bàn, tiếng vang rất lớn.
An Noãn giật mình, rụt cổ lại.
“Chú hiểu rồi, chú hiểu rồi, hung thủ hoặc là chính nạn nhân, hoặc là nhóm dân làng cứu hộ đầu tiên.
Chỉ có họ mới có cơ hội xóa dấu vết….” Chu Niên Xuyên kích động nói: “Chú đi gọi điện đây, bạn già của chú cuối cùng cũng có thể ngủ ngon rồi.”
“Ơ, ơ…” An Noãn còn chưa kịp gọi, Chu Niên Xuyên đã chạy biến đi rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
