Năm 1984, mùa xuân. Ngoại ô thành phố Bắc Kinh, thị trấn Hương Hà. Một chiếc xe van cũ kỹ dừng lại trước cửa nhà nghỉ Hữu Bằng, một gã đàn ông đầu trọc đeo dây chuyền vàng to bản bước xuống từ ghế lái, mở cửa sau, kéo một cô gái bên trong ra ngoài. Ghế phụ, một gã tóc nhuộm vàng, kẹp cặp tài liệu, vừa xuống xe vừa dáo dác nhìn quanh. An Noãn biết, cô không còn nhiều cơ hội nữa. Bị bắt cóc buôn người, nạn nhân thường bị bán qua tay nhiều lần, càng về sau càng bị đưa đến nơi hẻo lánh, đến khi vào tận vùng núi xa xôi thì dù có kêu trời trời chẳng thấu, kêu đất đất chẳng hay.
Gã đầu trọc giấu một lưỡi dao lam trong lòng bàn tay, dí sát vào eo An Noãn. “Ngoan ngoãn đi, không thì tao cho mày chảy máu.”
An Noãn cụp mắt, ngoan ngoãn xuống xe. Chân vừa chạm đất, hai chân mềm nhũn, suýt nữa thì ngã. Cô đã bị trói trên chiếc xe van rách nát này suốt hai tiếng đồng hồ, nghe gã đầu trọc tán gẫu với đồng bọn trên đường, lô “hàng vàng” này tối nay sẽ được giao dịch ngay tại nhà nghỉ này, bán cho một người mua tên là Lão Triệu.
Hai tiếng trước, cô vẫn còn là một nhân viên kỹ thuật trinh sát của Cục Công an thế kỷ 21, trong một lần đi công tác bên ngoài thì bị tội phạm có vũ trang bắn trúng. Máu bắn tung tóe, lần nữa mở mắt ra thì đã thấy mình ở trên chiếc xe van bẩn thỉu, rách nát này. Cô đã quay về bốn mươi năm trước! Những năm 80, đúng vào thời kỳ nạn buôn người hoành hành. “Hàng vàng” là tiếng lóng trong giới, ý chỉ những cô gái trẻ chưa chồng. Tương tự còn có “hàng trắng”, là phụ nữ đã có gia đình. “Hàng đen”, là phụ nữ bị lừa bán.
An Noãn không có thời gian nghĩ nhiều, cô phải tìm cách thoát thân trước đã. Trời đã nhá nhem tối, trên đường không có mấy người, An Noãn cũng không dám manh động, bọn buôn người đều cực kỳ hung ác, nếu ra tay mà thất bại thì chỉ rước họa vào thân. Gã đầu trọc tỏ ra dịu dàng dìu An Noãn đi vào nhà nghỉ, vừa đi được hai bước thì một chiếc xe con màu đen từ phía sau chạy tới. Thời này, xe hơi là thứ cực kỳ hiếm. Ở gần Bắc Kinh thì còn có, chứ ở vùng quê, một thị trấn cũng khó mà có nổi hai chiếc xe.
Từ trên xe bước xuống một thanh niên trẻ tuổi. Dáng người cao ráo, mặc quần bò xanh, áo sơ mi dài tay màu đen, vải áo phẳng phiu, thân hình thon dài, xuống xe rồi đóng cửa lại. Anh ta móc trong túi ra một điếu thuốc, lại sờ soạng tìm gì đó nhưng không thấy. Đảo mắt nhìn quanh, rồi quay người đi về phía này.
Tim An Noãn đập thình thịch, gã đầu trọc cũng căng thẳng, tay ôm eo cô siết chặt hơn, thậm chí có thể cảm nhận được đầu dao sắc lạnh. Người đàn ông kia đã đứng ngay trước mặt. An Noãn không khỏi ngẩn ngơ. Người này đúng là đẹp trai thật. Ngũ quan sắc nét mà tinh tế, đôi mắt là điểm nổi bật nhất, mắt to hai mí, đuôi mắt hơi xếch, có chút đào hoa. Đôi mắt này vừa làm dịu đi nét sắc lạnh trên khuôn mặt, lại chẳng hề toát ra chút dịu dàng nào. Nhưng ánh mắt ấy lại sâu thẳm vô cùng, rõ ràng không phải người bình thường, trên người anh ta toát ra khí chất mạnh mẽ mà người khác không có. Qua lớp áo sơ mi, có thể lờ mờ thấy những đường cơ bắp rắn chắc, mọi thứ đều vừa vặn hoàn hảo. Như thể người này có bị kéo đến bốn mươi năm sau cũng chẳng hề lỗi thời. Chỉ cần rửa mặt là có thể lên bìa tạp chí ngay.
Trong đầu An Noãn nhanh chóng phác họa ra một hình tượng: sống trong nhung lụa, gia thế bất phàm, cực kỳ tự giác, lạnh lùng và điềm tĩnh.
“Đồng chí, cho xin lửa.”
Giọng người đàn ông lạnh lùng, trầm thấp, có chút xa cách mà tùy ý. Hoàng Mao ngẩn ra một lúc, vội vàng đáp lại, móc ra chiếc bật lửa màu đỏ. Người đàn ông nhận lấy bật lửa, châm thuốc. Đôi tay anh ta... rất đẹp, nhưng không chỉ có vậy. Ở giữa ngón cái và ngón trỏ, còn có một lớp chai mỏng. An Noãn trong lòng khẽ động, nhìn thấy tia hy vọng.
“Cảm ơn.”
Giọng An Noãn không lớn, lời nói cũng chẳng có gì đáng ngờ, hai người dần bình tĩnh lại. Vương ca trừng mắt nhìn cô: “Lát nữa cho mày uống nước, đừng có giở trò.”
An Noãn liên tục gật đầu: “Em hiểu, cảm... ơn... anh Vương.”
Cách nói của cô có chút kỳ lạ, lúc nhanh lúc chậm, nhưng cũng không có gì bất thường. Hai người chỉ nghĩ con nhỏ này gan cũng không nhỏ, ngoài ra cũng chẳng nghĩ gì thêm. Lúc này, sự chú ý của cả hai đều dồn lên người An Noãn, không để ý rằng người đàn ông trẻ tuổi sắp bước vào cửa đã khựng lại một chút, như đang suy nghĩ gì đó rồi quay đầu nhìn về phía này.
Nhà nghỉ tư nhân thời những năm 80 là một tòa nhà hai tầng nhỏ. Đèn đóm lờ mờ, nền nhà lát xi măng kiểu cũ, bị giẫm nhiều nên bóng loáng. Khi họ vào cửa, người đàn ông lúc nãy đang gọi điện thoại. Thời này chưa có điện thoại di động, quầy lễ tân nhà nghỉ có một chiếc điện thoại công cộng. An Noãn chỉ nghe loáng thoáng mấy câu: “Yên tâm, cô ta sẽ không đi đâu cả, bám được vào nhà chúng ta thì làm sao cô ta nỡ đi. Dù có đi cũng phải kiếm được một mớ... Tôi biết rồi, mấy lời này tôi sẽ không nói trước mặt ông nội đâu, được, anh cứ đi tìm người đi, tôi làm xong sẽ qua.”
Người đàn ông cúp máy với giọng không vui, rồi lên lầu. Ông chủ ngồi sau chiếc bàn nhỏ, thấy có người vào thì niềm nở chào hỏi: “Ba vị thuê phòng à, cần mấy phòng?”
Vương ca vừa lấy giấy tờ ra vừa đáp: “Một phòng.”
“Được rồi.”
Ông chủ là một người đàn ông trung niên, vừa giả vờ ghi chép vừa hạ giọng nói: “Lão Thẩm hôm qua nhắn tin, muốn một cô hàng vàng nặng một cân tám lạng.”
Quả nhiên là cùng một bọn, nếu không thì họ cũng chẳng dám ngang nhiên dẫn cô vào thuê phòng. Nhà nghỉ này chính là trạm trung chuyển của bọn buôn người. Nhưng để che mắt thiên hạ, bên ngoài vẫn làm ăn đàng hoàng.
“Được, biết rồi.” Vương ca móc từ trong ngực ra một bao thuốc, tự châm một điếu, đưa cho ông chủ một điếu: “À, người đàn ông vừa lên lầu lúc nãy, biết lai lịch gì không?”
“À, là dân làm kinh doanh, tên Trương Cường.” Ông chủ lật sổ đăng ký: “Tôi hỏi rồi, không có gì đâu, có giấy giới thiệu của đơn vị.”
Vương ca nhả một hơi khói, gật đầu, thả lỏng hơn: “Tầng hai, phòng 205.”
Nhà nghỉ nhỏ thời này điều kiện không tốt, một phòng chỉ có một cái giường, một cái bàn, một cái ghế. Không có nhà vệ sinh, phòng tắm riêng, muốn đi vệ sinh phải ra ngoài dùng nhà vệ sinh công cộng.
Vào phòng, Vương ca đẩy An Noãn một cái rồi đóng cửa: “Ngoan ngoãn ở yên đấy.” Vương ca dặn Hoàng Mao: “Mày ở lại trông nó, tao đi mua chút đồ ăn.”
“Vâng.”
Bên ngoài trời đã tối đen, tính ra cũng khoảng bảy, tám giờ. Ai cũng chưa ăn gì, nhà nghỉ cũng không phục vụ đồ ăn. An Noãn cựa quậy: “Anh ơi.”
Hoàng Mao cảnh giác trừng mắt nhìn cô: “Mày làm gì?”
“Em muốn đi vệ sinh.”
Hoàng Mao càng cảnh giác hơn: “Mày định chạy à?”
An Noãn làm bộ sắp khóc, vẻ mặt khổ sở: “Em không chạy đâu, anh ơi, em thật sự muốn đi vệ sinh. Anh xem cả chiều nay rồi, em... em chịu hết nổi rồi...”
Hoàng Mao nghĩ ngợi một lúc, hất cằm: “Có cái chậu đấy, giải quyết luôn trong phòng đi.”
Đúng là quá đáng mà. “Không được, em không làm được.” An Noãn liều mạng: “Vậy thì anh giết em đi, giết em rồi thì chẳng bán được tiền đâu.”
Hoàng Mao nghẹn lời. An Noãn xinh xắn, da dẻ trắng trẻo, lại là “hàng vàng”, giá trị hơn những “hàng” khác. Ban đầu đã thỏa thuận với người mua là ba nghìn, giờ chắc có thể đẩy lên ba nghìn năm trăm. Nếu cô mà thật sự làm loạn, mình mẩy đầy thương tích, sống dở chết dở, lại bẩn thỉu hôi hám, thì giá cũng chẳng lên nổi. Hoàng Mao tính toán rất nhanh, An Noãn bị họ lừa từ ga tàu, là con bé nhà quê ngốc nghếch, xem ra cũng chẳng có bản lĩnh gì.
“Được.” Hoàng Mao nghiến răng: “Tao dẫn mày đi, nhưng tao cảnh cáo mày, đừng có mà chạy, nếu chạy thì đừng trách tao không khách khí.”
An Noãn ngoan ngoãn gật đầu. Lúc nãy khi đăng ký ở quầy lễ tân, cô đã liếc qua. Họ ở phòng 205, người đàn ông kia ở phòng 207, chỉ cách nhau một phòng. Nhất định phải tìm cách gặp anh ta.
Ra khỏi phòng, Hoàng Mao áp giải An Noãn đi vệ sinh. Nhà này xây cũng khá hiện đại, mỗi tầng có một nhà vệ sinh, nam bên trái, nữ bên phải.
“Vào đi, tao đợi ngoài này.”
Hoàng Mao dù dám bắt cóc nhưng không dám vào nhà vệ sinh nữ. Tội lưu manh là tội lớn, lỡ mà đụng phải ai thì rắc rối to. Thà đứng ngoài canh người, dù chỉ có một cửa, An Noãn mà lâu không ra thì hắn sẽ vào bắt người.
An Noãn vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại. Một bóng người từ trên cao nhảy xuống.
An Noãn còn chưa kịp phản ứng thì đã bị ép sát vào cánh cửa, một bàn tay bịt chặt miệng cô. Là người đàn ông trẻ tuổi vừa đăng ký tên Trương Cường, người này cao hơn cô cả cái đầu, thân hình cao lớn hoàn toàn bao phủ lấy cô. Sở Tuấn áp sát lại gần, giữ chặt hai tay An Noãn, khống chế trước người mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)