Trần Kính Sinh liếc nhanh cô một cái, cái cảm giác hồi hộp, bồn chồn trong lòng lại bắt đầu dâng lên.
Anh lầm bầm một câu không rõ nghĩa: “Cái lõi táo cô cứ đặt trên bàn đi, còn chậu nước rửa mặt cứ để đó, sáng mai tôi dậy sớm đi đổ cho.”
“Giờ muộn quá rồi, tôi không muốn ra ngoài nữa.”
Vừa nãy anh cố tình bưng một chậu nước vào phòng để hai vợ chồng tranh thủ đánh răng rửa mặt qua loa.
“Vâng vâng.” Vưu Tam Muội vội vàng đặt cái lõi táo lên mép bàn, rồi như không thể chờ đợi thêm được nữa, cô vội ngả lưng nằm xuống giường lò.
“Đúng là phải ngủ thôi, em cũng thấy buồn ngủ rũ mắt rồi đây này.”
Lời nói dối có chút chột dạ khiến cô vội vàng kéo chăn lên đắp kín mít phần bụng để che giấu sự bối rối.
“Ừ.” Trần Kính Sinh ừm hứ một tiếng, rồi thuận miệng thổi tắt luôn ngọn nến.
Căn phòng ngay lập tức chìm vào bóng tối tĩnh mịch, chỉ còn vọng lại tiếng ve kêu râm ran từ những tán cây ngoài sân.
Bây giờ mới là đầu hè, ve sầu vẫn chưa tụ tập đông đúc, thi thoảng mới rộ lên từng đợt thưa thớt, ngắt quãng.
Ban ngày Vưu Tam Muội ngủ một giấc rất đẫy rồi, làm sao mà cơn buồn ngủ có thể kéo đến nhanh như vậy được, tròng mắt cô cứ đảo liên hồi dưới hàng mi khép hờ.
Trong đầu cô không kiềm chế được mà bắt đầu suy nghĩ mông lung.
Từ việc lên kế hoạch ban phát chút "mật ngọt" cho Trần Kính Sinh cũng không được vội vàng, phải nhả từng chút từng chút một thì mới câu được anh, treo sự chú ý của anh, khiến anh ngoan ngoãn nghe lời cô.
Rồi lại nghĩ đến những người khác trong nhà.
Nghĩ đến cái chết thảm khốc của mọi người ở kiếp trước.
Và cuối cùng, dĩ nhiên mọi suy nghĩ đều dừng lại ở cái tên Lâm Mai.
Hàng mi dài của Vưu Tam Muội run lên bần bật, cô âm thầm nắm chặt hai bàn tay lại.
Nếu cô nhớ không lầm, ngày mai Lâm Mai sẽ sang tìm cô để la cà buôn chuyện.
Chắc chắn cô ta vẫn sẽ không biết chán mà tiếp tục dùng những lời lẽ bóng gió để khoe khoang cuộc sống sung sướng của mình. Sau đó lại bắt đầu rỉ tai thổi gió, xúi giục để làm cô ngày càng thêm sợ hãi và ác cảm với người nhà họ Trần.
Hừ.
Bàn tay đang nắm chặt của Vưu Tam Muội dần buông lỏng ra, tâm trí cũng dần trở nên bình tĩnh và tĩnh lặng hơn.
[Lâm Mai à, kiếp này tao tuyệt đối sẽ không để cho mày được sống yên ổn đâu.
Chẳng phải mày ghét nhất là phải nhìn thấy tao sống tốt hơn mày hay sao?
Vậy thì tao lại càng muốn mày phải trơ mắt ra mà nhìn tao mỗi ngày sống tốt hơn ngày hôm qua. Cả nhà họ Trần của tao cũng sẽ ngày một phát đạt hơn, ngày một đoàn kết hơn!
Tao phải làm cho mày uất ức đến mức trào máu họng mới thôi!]
Không đúng, không đúng, làm thế thì vẫn nhẹ nhàng quá.
Vưu Tam Muội không nhinnj được phải trở mình một cái, nhịp thở có phần dồn dập hơn.
[Chẳng phải mày giỏi xúi giục, đâm chọc sao? Trên đời này thiếu gì người có miệng có mồm?
Tao cũng sẽ xúi giục! Tao sẽ đem tất cả những nhát dao mà mày từng làm bộ vô tình đâm vào tim tao trả lại cho mày không thiếu một nhát nào!
Tao sẽ tự tay xé toạc lớp mặt nạ đạo đức giả của bọn mày ra!
Tao sẽ bắt đôi cẩu nam nữ đê tiện, rắn rết là mày và Lý Hằng phải gánh chịu quả báo thích đáng nhất.
Tốt nhất là để cho hai đứa mày tự hành hạ, cắn xé lẫn nhau thật lâu, thật lâu, biến cái nhà đó thành mớ bòng bong gà bay chó sủa, vắt kiệt mọi sinh lực và hy vọng của bọn mày!
Và cuối cùng, hai đứa mày sẽ bị chính đám chủ nợ máu lạnh kia đuổi cùng giết tận, kẻ thì mất mạng, kẻ thì bị bán đi!]
“... Cô ngủ rồi à?”
Trần Kính Sinh thấy họng mình khô khốc, định ngồi dậy uống ngụm nước thì nghe tiếng Vưu Tam Muội trở mình, hơi thở lại có vẻ nặng nề nên anh khẽ lên tiếng thăm dò.
Hơi thở của Vưu Tam Muội khựng lại, cô vội nhắm nghiền mắt, cố nặn ra cái giọng lí nhí mơ màng như đang nói mớ:
“Ưm... táo, táo ngọt...”
“Ưm... quả táo Kính Sinh cho em... ngọt quá nha! Hắc hắc...”
Trần Kính Sinh giật mình thon thót, anh rón rén bước từng bước một về phía cái bàn:
“Chậc, từ lúc nào mà cô này lại có thêm cái tật nói mớ nữa thế không biết?”
Vừa bước đến cạnh bàn, anh vươn cánh tay dài ngoẵng ra cầm lấy cái ca tráng men, rồi ngửa cổ uống ừng ực.
Hơn nửa ca nước đun sôi để nguội đã trôi tọt vào bụng, vậy mà anh vẫn cảm thấy cái luồng khí nóng hừng hực đang bốc lên từ sâu bên trong cơ thể chẳng hề vơi đi chút nào.
Chậc!
Phiền chết đi được! Phiền phức quá đi mất
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)