“Tiểu Nhiễm, mẹ và chú Triệu của con nói, con thi đại học không tốt nên nghỉ hè chỉ trốn trong nhà, không dám ra ngoài phải không?”
“Họ cũng không muốn con đi dạy kèm, chú Triệu nói nhà con không thiếu tiền.”
Đến câu cuối, Thẩm Nhiễm cúi đầu, trông có vẻ rất lo lắng.
Mọi người nhìn đỉnh đầu cô, không hẹn mà cùng hiện lên vẻ mặt: “Đứa nhỏ này… có phải ngốc không?”
Năm đó, Thẩm Nhiễm thi vào trường thực nghiệm tỉnh với điểm đứng thứ tám toàn thành phố, nên không ít người tìm Khương Mỹ Na mượn vở ghi của cô về để con mình chép lại.
Lúc ấy, Khương Mỹ Na chỉ biết áy náy nói: “Tiểu Nhiễm nhà tôi… tôi không biết nói thế nào nữa. Con bé sợ tôi bảo nó đưa vở cho Giai Giai, rồi Giai Giai sẽ vượt qua nó, nên đã đốt hết vở rồi.”
Những ngày sau khi thi tốt nghiệp trung học, nhiều người còn đùa với Khương Mỹ Na: “Chị phải trông con gái lớn nhà mình kỹ vào, đừng để nó đốt hết vở lần nữa nhé.”
Khương Mỹ Na chỉ thở dài: “Lần này không cần tôi trông, nó cũng chẳng đốt nữa, nó thi không tốt, có khi phải học lại.”
Sau câu chuyện đó, cả nhà máy truyền tai nhau rằng: Thẩm Nhiễm – cô gái lạnh lùng, kiêu ngạo, tự cao tự đại, còn vô cùng ngang ngược – đã thi đại học không tốt.
Nhưng giờ đây, Thẩm Nhiễm đứng trước mặt họ, hoàn toàn khác với những gì họ từng nghe kể.
Sự bất ngờ qua đi, mọi người bắt đầu muốn xác nhận những lời đồn đã nghe. Tuy nhiên, còn chưa kịp mở miệng, bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Khương Mỹ Na như một cơn gió xộc vào, vội vàng kéo mạnh Thẩm Nhiễm ra ngoài.
Thẩm Nhiễm không kịp chuẩn bị, ngã sõng soài xuống đất.
Khương Mỹ Na chẳng còn chút dáng vẻ dịu dàng thường ngày, ánh mắt bà ta đầy hung dữ khi trừng lên nhìn Thẩm Nhiễm: “Đứng dậy ngay!”
Dì Lưu, vốn từ lâu đã không ưa gì Khương Mỹ Na, sao có thể bỏ qua cơ hội vạch trần bộ mặt thật của bà ta.
Dì lập tức tiến tới đỡ Thẩm Nhiễm dậy, đồng thời lên tiếng châm chọc: “Ôi chao, chị Mỹ Na, chẳng phải chị hay nói Tiểu Nhiễm không được đánh, không được mắng sao?”
“Vậy mà chị kéo mạnh tay làm con bé ngã cả ra đất, còn hung dữ như thế. Chị không sợ con bé như lời chị kể, về nhà lại đập phá đồ đạc à?”
Thẩm Nhiễm nhanh chóng giành lời trước khi Khương Mỹ Na kịp nói.
Cô trưng ra vẻ mặt sợ hãi lẫn bất ngờ, vội vàng kêu lên: “Con đâu có đập đồ đâu? Con chưa bao giờ làm thế cả, toàn là Giai Giai đập… A! Đau quá!”
Khương Mỹ Na lập tức buông tay khỏi Thẩm Nhiễm, trong lòng thầm hối hận vì không kìm chế được cảm xúc.
Đồ chết tiệt! Chỉ véo một chút mà cũng dám la toáng lên. Đáng sợ hơn là con bé lại dám nói ra những chuyện đó!
“Thẩm Nhiễm, mau về nhà ngay! Đừng làm phiền các dì làm việc nữa!” Khương Mỹ Na không chút do dự, kéo tay Thẩm Nhiễm lôi đi.
Lần này, Thẩm Nhiễm rất phối hợp, ngoan ngoãn rời khỏi văn phòng cùng bà ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

