Đồng Nghiên thoát khỏi suy nghĩ, không quan tâm Đường Vĩ mà nói trực tiếp với Đường xưởng trưởng: “Xưởng trưởng, nghe bác nói như vậy, con nhận danh hiệu tiên tiến này thật hổ thẹn.
Lần này con bệnh quá nghiêm trọng, đến bây giờ đầu óc còn chưa phục hồi hết.
Rất có khả năng công việc này không thể đảm đương được nữa.
Con đến đây là muốn xin nghỉ việc.
Vậy nên, danh hiệu tiên tiến này vẫn nên dành cho người khác.”“Nghỉ việc?” Đường Vĩ khiếp sợ: “Em bệnh đến ngốc rồi sao? Bao nhiêu người tranh vỡ đầu cũng vì giành công việc này, vậy mà em muốn nghỉ việc.”“Công việc này thật sự rất tốt.
Chờ đến khi cơ thể con khỏe hơn, có thể quay về làm việc, thì con lại đến tìm xưởng trưởng nhờ bác giúp đỡ?”Dĩ nhiên cô không trở về, nói như thế là vì muốn bọn họ buông lỏng.“Cái con bé này sao cứng đầu như vậy? Được rồi! Trước tiên bác sẽ phê duyệt cho cháu từ chức, phát 35 đồng tháng trước cho cháu.
Còn khen thưởng danh hiệu công nhân tiên tiến này sợ cháu không giành được nữa.
Nếu cháu không đi thì nói, khen thưởng này vẫn là của cháu.”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)