Đương nhiên những bộ quần áo thủ công của cô được rất nhiều người yêu thích, chỉ tiếc sức cô không đủ.
Hầu hết thời gian cô đều dành ra để chăm sóc cho mẹ.
Sau này sinh con rồi, cô lại phải chăm cho con, sinh lực càng cạn kiệt.“Đồng Nghiên, cô đến rồi à.” Một thiếu nữ với mấy đốm tàn nhang nhỏ trên mũi đi tới trước cửa chính của xưởng may, cô ấy nhìn thấy Đồng Nghiên thì chào một tiếng.Đồng Nghiên suy nghĩ một lúc mới nhớ ra tên cô.“Tô Mạt.”Tô Mạt dừng chân, nhìn cô với vẻ nghi hoặc: “Sao thế?”“Hôm tôi không khỏe ấy, cảm ơn cô vì đã đưa tôi về nhà.”Tô Mạt nghe thấy là chuyện này thì khoát tay bảo: “Không phải khách sáo.
Chúng ta sống với nhau trong cùng một khu nhà mà, chẳng lẽ tôi lại nhìn cô chịu khổ à?”Đồng Nghiên nở nụ cười tươi: “Dù sao tôi vẫn muốn cảm ơn cô.
Tô Mạt là người đơn giản, chỉ cần ai nhiệt tình với cô, cô cũng sẽ nhiệt tình lại với người đó.Đồng Nghiên đi vào trong xưởng cùng Tô Mạt, đúng lúc Chu Quyên cũng đi ra từ khu nhà chung.“Đồng Nghiên, cậu khỏe lại rồi à?” Ánh mắt Chu Quyên cứ chơm chớp, vẻ mất tự nhiên thoáng hiện bên trong.Trong tay Đồng Nghiên cầm một chiếc radio.
Cô đưa nó cho Chu Quyên, nói: “Trả cậu này.”Lúc này đã có rất nhiều người đi vào nhà xưởng.
Mọi người đều ngồi ở vị trí của mình, trước mặt là từng cái máy may.Có người nhìn thấy hành động của Đồng Nghiên thì cất giọng bỡn cợt: “Quyên Nhi à, cô không tệ nha, radio mà cũng không mua nổi nữa.”Chu Quyên nhíu mày trừng mắt với người kia một cái, xong lại quay đầu nói với Đồng Nghiên: “Đồng Nghiên, cậu bị bệnh tới mức hồ đồ luôn rồi sao?.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
