Đương nhiên những bộ quần áo thủ công của cô được rất nhiều người yêu thích, chỉ tiếc sức cô không đủ.
Tôi có mang theo chút đồ chua nữa đấy, chốc nữa mình cùng ăn nhé!”“Được luôn!” Tô Mạt cũng rất tự nhiên đáp lại: “Đến giờ làm rồi đó.
Đi, đi, đi, chúng ta mau chạy vào thôi.”Có cuộc nói chuyện vừa rồi, Tô Mạt cảm thấy hôm nay Đồng Nghiên thân thiết hơn rất nhiều.
Bình thường Đồng Nghiên không thích gần gũi với ai, hôm nay là lần đầu tiên cô ấy chủ động chào đón cô.
Tô Mạt là người đơn giản, chỉ cần ai nhiệt tình với cô, cô cũng sẽ nhiệt tình lại với người đó.Đồng Nghiên đi vào trong xưởng cùng Tô Mạt, đúng lúc Chu Quyên cũng đi ra từ khu nhà chung.“Đồng Nghiên, cậu khỏe lại rồi à?” Ánh mắt Chu Quyên cứ chơm chớp, vẻ mất tự nhiên thoáng hiện bên trong.Trong tay Đồng Nghiên cầm một chiếc radio.
Cô đưa nó cho Chu Quyên, nói: “Trả cậu này.”Lúc này đã có rất nhiều người đi vào nhà xưởng.
Mọi người đều ngồi ở vị trí của mình, trước mặt là từng cái máy may.Có người nhìn thấy hành động của Đồng Nghiên thì cất giọng bỡn cợt: “Quyên Nhi à, cô không tệ nha, radio mà cũng không mua nổi nữa.”Chu Quyên nhíu mày trừng mắt với người kia một cái, xong lại quay đầu nói với Đồng Nghiên: “Đồng Nghiên, cậu bị bệnh tới mức hồ đồ luôn rồi sao?.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


