Ôn Kiến Quốc giơ cổ tay lên xem giờ, nhìn chiếc đồng hồ Thượng Hải cũ đã đeo suốt bao năm, lớp sơn trên mặt đồng hồ đã bong tróc loang lổ.
Cô con gái Ôn Bình đứng bên cạnh bực bội giậm chân: “Bố, qua hơn nửa tiếng rồi mà vẫn chưa thấy người đâu? Chẳng phải nói ba giờ năm mươi là tới sao?”
“Tàu trễ giờ là chuyện thường, kiên nhẫn đợi chút.”
Lời Ôn Kiến Quốc còn chưa dứt, một hồi còi tàu kéo dài từ xa vọng lại. Con rồng xanh phun ra làn hơi trắng, chậm rãi tiến vào sân ga.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
