****
Ở thế giới thứ tư, Chân Châu đã từng được huấn luyện chuyên nghiệp về môn Karate. Cú ra đòn này của cô không phải trò mèo cào cắn cấu túm tóc xé áo của mấy bà thím nhà quê, mà là thuật phòng thân có khả năng giáng những đòn chí mạng vào tử huyệt của kẻ địch. Sau khi tung cú đánh, bản thân cô cũng thẫn thờ cả buổi.
“Anh anh anh, anh không sao chứ!”
Mặc dù cô không muốn gả vào nhà họ Giang, nhưng cũng chẳng có ý định đánh người, đặc biệt là khi nhìn thấy chất lỏng đỏ tươi rỉ ra từ mũi Giang Diễn... Sự áy náy trong Chân Châu dâng lên tới đỉnh điểm.
“Xin lỗi xin lỗi, tôi không cố ý đâu!” Chân Châu cuống quýt rút chiếc khăn tay ra định tiến lại lau cho anh, nhưng bị Giang Diễn gạt phắt đi. Anh quay người định bước đi, Chân Châu vội vàng bám theo: “Anh đợi chút, anh lau qua đi rồi hẵng đi rửa.”
“Không sao.” Giọng Giang Diễn trầm đục vang lên. Anh đi tới gốc cây xách thùng nước lên. Chân Châu lúc này mới sực tỉnh, vội vàng xách thùng của mình lẽo đẽo theo sau anh ra bờ suối.
Vườn trái cây nằm giáp nguồn nước, dòng suối nhỏ chảy từ ngọn núi phía sau qua đây đã tụ thành một con sông nhỏ. Chân Châu theo chân Giang Diễn đi mãi mới đến bờ sông, chỉ thấy anh ngồi xổm xuống, vốc nước hất lên mặt rửa liên tục, tạt cả nước lên đầu.
Tóc bị nước sông làm ướt sũng, những giọt nước đọng trên ngọn tóc nhỏ giọt rơi xuống. Chân Châu hơi khựng lại, lúc này mới phát hiện Giang Diễn thực ra có dáng dấp rất anh tuấn, mang một nét quyến rũ thuần hoang dã của đàn ông.
Sau khi rửa mặt xong, Giang Diễn liếc nhìn cô một cái. Chân Châu lập tức hoàn hồn, bước những bước nhỏ về phía anh, ân cần đưa khăn tay ra: “Anh lau đi.”
Chiếc khăn tay của con gái trắng muốt, dường như còn thoang thoảng mùi thơm dìu dịu. Giang Diễn chỉ liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt: “Không cần.”
Chân Châu bĩu môi, cất khăn tay đi, giải thích: “Vừa nãy tôi thực sự không cố ý động tay động chân đâu, tôi đang suy nghĩ chút chuyện, đó chỉ là phản xạ tự nhiên thôi, tôi xin lỗi anh.”
Giang Diễn nghe vậy liền nhếch mép: “Suy nghĩ chuyện gì?”
Cách múc nước à?
Ngờ đâu động tác bề ngoài tưởng chừng cực kỳ đơn giản, chỉ cần ném sợi thừng xuống là múc được một thùng nước đầy ắp, khi bắt tay vào thực hành lại chẳng hề dễ xơi chút nào. Cái thùng của Chân Châu cứ nổi lềnh bềnh trên mặt nước mà không chịu chìm, cô quăng tới quăng lui mấy lần đến mức mỏi nhừ cả hai cánh tay.
Chân Châu len lén liếc nhìn Giang Diễn, anh đã xách đầy hai thùng nước, nhướng mày, dường như có chút đắc ý.
“...”
Lúc này mà nhận túng thì tuyệt đối không phải là phong cách của cô. Nếu quăng thừng không ăn thua, vậy thì cô trực tiếp lội xuống sông là được chứ gì?
Nghĩ là làm, Chân Châu bèn cởi phăng đôi giày trên bờ, chân trần bước xuống sông. Cô vừa mới đặt chân xuống nước, Giang Diễn đang ngồi nghỉ bên cạnh lập tức biến sắc.
“Đừng nhúc nhích!”
Chân Châu đang cố gắng giữ thăng bằng để khỏi bị vấp phải đá dưới lòng sông, bị tiếng quát của Giang Diễn làm giật thót mình. Trọng tâm không vững, cô trượt chân, cả người ngã nhào xuống nước.
Đồng tử Giang Diễn co rút lại, lập tức sải bước lao đến. Con sông này bề ngoài tuy trông có vẻ hẹp, rất dễ khiến người ta nhầm tưởng là một con suối nhỏ, nhưng kỳ thực lại là một cái rãnh sâu. Người không biết bơi nếu lội xuống rất dễ bị đuối nước.
Ngay khoảnh khắc Giang Diễn chuẩn bị lao mình xuống cứu người, cách đó không xa, Chân Châu đã trồi lên mặt nước bằng một hơi thở dài. Cô hít sâu một hơi: “Nước ở đây sao sâu thế này! Làm tôi sợ chết khiếp!”
Giang Diễn: “...”
Chân Châu nhìn thấy người đàn ông đã bị nước ngập tới nửa người, liền vẫy tay với anh: “Anh Giang Diễn, phiền anh đưa cái thùng cho tôi, tôi múc nước.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
