Nhưng mà con của mình lại ngay cả kẹo một đồng cũng không ăn nổi.
Rõ ràng gả cho cùng một người đàn ông nhưng Bùi Luật Hành đối với mẹ ruột nam chính rất hào phóng, so với coi thường đối với mình, đều khiến Tống Chi Chi gần như muốn nôn ra máu.
Trong 5 năm kết hôn, người đàn ông này chưa bao giờ gửi cho cô một xu nào.
Chỉ biết gửi tiền cho người trong nhà, mẹ chồng lại có dục vọng nắm trong tay mạnh mẽ, tuy rằng mỗi tháng sẽ đưa một ít lương thực nhưng cũng sẽ không cho cô thêm một xu.
Bởi vì trong nhà chỉ có mình và Tiểu Bối, đồ đạc mỗi tháng được chia ít nhất.
Trước kia cô đều là đếm ngón tay sống qua ngày, phiếu lương thực chia đến trên tay mình rất ít, đã sớm dùng hết.
Nhưng hiện giờ cô không muốn tiết kiệm, nếu mình ăn mặc tiết kiệm tới tương lai đều sẽ bị mẹ ruột nam chính tiện tay tiêu hết, vậy cần gì không tự mình dùng chứ?
Tống Chi Chi cũng không phải kẻ ngốc.
Cô lại nhìn trứng gà, trứng gà bốn hào một cân, con trai đang trong lúc phát triển, những protein dinh dưỡng này không thể tiết kiệm.
Nhìn Tống Chi Chi mua nhiều, nhân viên bán hàng bên cạnh cuối cùng cũng cam lòng thưởng cho cô ánh mắt.
Khi cô hỏi có sữa bột hay không, đối phương lập tức đề cử một loại sữa bột cầu vồng cho cô, một túi cần ba đồng.
Mười đồng mẹ chồng cho kia thoáng cái đã bị cô tiêu bảy tám đồng.
Tống Chi Chi không chút ngượng ngùng, cô biết chồng khẳng định sẽ gửi tiền cho mẹ chồng mỗi tháng. Bao nhiêu cô không biết nhưng Tiểu Bối là con ruột của anh, mình tiêu số tiền này ở trên người con trai anh, theo lý thường phải làm!
Cầm theo đồ đạc đầy ắp trở về nhà.
Nghĩ con trai ngày sau có thể ăn ngon, Tống Chi Chi cảm thấy thân thể khó chịu cũng tiêu tán.
Vương Mai Hoa về đến nhà, chợt nghe thấy tiếng con trai la hét nấu cơm: "Mẹ, mẹ đi làm gì vậy, sao còn chưa nấu cơm, mẹ muốn con chết đói à?"
"Ha ha ăn, màychỉ biết ăn, mày phàm là ra gì một chút, tao cũng không cần luôn nhìn sắc mặt chị dâu mày!"
Chồng giải nghệ vì bị thương, không có cách nào làm việc, mình ở xưởng dệt một tháng cũng chỉ có hai mươi tám đồng tiền lương.
Con trai tìm quan hệ, bây giờ láimáy kéo cho người ta nhưng chút tiền kiếm được đều bị nó ăn nhậu chơi bời.
Hai mươi bốn, còn chưa tìm thấy vợ, Vương Mai Hoa vô cùng quan tâm.
Tuy rằng con trai lớn mấy năm nay gửi không ít tiền trở về nhưng muốn cưới một người vợ tốt chút, không có lễ hỏi bảy tám trăm đồng, làm sao có thể cưới về nhà?
Lúc này bị con dâu lớn lấy đi một tờ đại đoàn kết, trong lòng Vương Mai Hoa cũngđang rỉ máu.
Tức giận đến no rồi, còn ăn cơm gì nữa.
"Mẹ còn nhìn sắc mặt của chị ta thế nào, chị ta không nhìn sắc mặt của mẹ cũng xem như tốt rồi." Bùi Hải la lên.
"Mẹ cũng là đầu óc khôi hài, nhất định phải giúp người khác nuôi con, nhà mình còn nuôi không được đâu." Nghĩ nhà chị dâu cả có thêm hai đứa nhỏ, ngày sau lương thực cũng phải chia nhiều qua đó, Bùi Hải liền đau thịt.
Cũng không biết đầu óc mẹ anh ta làm sao vậy, bình thường keo kiệt muốn chết, lúc này thế mà hào phóng như vậy, muốn giúp người khác nuôi con,
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

