Bà ta còn chưa nói xong, bị Tống Chi Chi cắt ngang: "Tôi biết rồi, bà muốn cho chúng nó ở lại thì ở lại là được."
Vương Mai Hoa sửng sốt, không nghĩ tới cô dễ dàng đồng ý như vậy.
Biểu tình còn có hơi ngạc nhiên: "Thật sao? Vậy mẹ sẽ cho người đưa bọn họ tới cho con?"
Tống Chi Chi thản nhiên gật đầu: "Đưa đi, bà nói rất đúng, chuyện này là chuyện Bùi Luật Hành đồng ý, tôi đây làm vợ thế nào lại từ chối. Bùi gia Các người đã nguyện ý giúp người khác nuôi con, tôi lại có gì không muốn chứ?"
Vương Mai Hoa theo bản năng nói: "Vậy làm sao tính là giúp người khác nuôi con chứ, đây chính là...... Đây chính là con của ân nhân cứu mạng thằng cả, có ân với chúng ta!"
Khóe miệng Tống Chi Chi hiện lên cười lạnh, mình cũng thật ngốc, kiếp trước thế mà cũng không phát hiện không đúng.
Mẹ chồng tư lợi như vậy làm sao cam lòng giúp người ta nuôi con, Bùi Luật Hành mặt ngoài nói là con của chiến hữu nhưng sau đó mới biết được, mẹ ruột nam chính hoàn toàn không cùng cái gọi là chiến hữu của anh kết hôn.
Là sợ người ngoài nói khó nghe, mới tuyên bố ra bên ngoài.
Về phần đứa nhỏ này rốt cuộc là của ai, ai cũng không biết.
Dù sao người đàn ông kia đã chết, chết không đối chứng.
"Con đối với bọn nó xem như con đẻ, cũng không thể để người ngoài chê cười chúng ta."
"Được, đã như thế, Bùi Luật Hành hẳn là cũng nên gửi sinh hoạt phí của bọn nó về chứ? Hiện giờ trong nhà thêm hai cái miệng, cũng không thể giống như trước kia? Mặc dù nói tiết kiệm cũng có thể sống qua ngày nhưng tôi chỉ có thể cam đoan không để bọn nó chết đói."
Vẻ mặt Vương Mai Hoa cứng đờ.
Con trai đương nhiên gửi tiền nhưng bà ta vốn muốn làm bộ như không biết, không định đưa cho Tống Chi Chi.
Không ngờ cô lại nhắc đến chuyện này.
Vì thế ngượng ngùng cười nói: "Con không nói mẹ thiếu chút nữa đã quên, nơi này có năm đồng, con cầm đi mua chút đồ ăn ngon cho hai đứa nhỏ, lấy chút vải làm hai bộ quần áo mới, cũng đừng để người ta hiểu lầm chúng ta ngược đãi con người ta."
Năm đồng lại phải cho bọn họ ăn cơm chăm sóc bọn họ, còn phải mua vải may quần áo mới.
Thật sự là hận không thể sai khiến cô như trâu già.
Trong lòng Tống Chi Chi cười lạnh, cự tuyệt: "Không cần đưa con, mẹ làm chu đáo hơn con, mẹ dẫn bọn nó đi mua là được. Lúc đưa đồ tới mẹ cũng mua ăn đưa qua, con khẳng định sẽ chăm sóc tốt cho bọn nó."
Vương Mai Hoa nghẹn họng.
"Con nói gì thế, đều là người một nhà, gì cũng để mẹ làm sao được? Sau này con mới là mẹ bọn nó."
"Mẹ cũng là bà nội của bọn nó, mẹ còn là người từng trải, con tin tưởng mẹ làm tốt hơn. Nếu mẹ lo lắng cho con, ngày sau cuộc sống của bọn họ cũng giống như tiền sinh hoạt phí mẹ lo đi, tiền Bùi Luật Hành gửi về nuôi bọn họ mẹ không cần đưa cho con."
Vương Mai Hoa nóng nảy: "Không được, hai đứa nhỏ này nhất định phải do con nuôi."
Sau khi cô sinh con xuất huyết nhiều, thân thể vẫn tổn hại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



