Bằng không, có khả năng còn chưa đợi con ranh thối tha này bước ra khỏi nhà họ Cố thì bà ta đã đi gặp diêm vương gia trước rồi.
Ba nghìn đồng mà Lan Lan đã cho bà ta, bà ta còn chưa cầm nóng tay đã bị Cố An vơ vét sạch sẽ.
Hà Thúy Phân vừa nghĩ đến đây là trong lòng lại khó chịu vô cùng!
“Được rồi, vậy tôi đi trước nhé.”
Cố Vãn cười tủm tỉm gật đầu, không hề hoang mang mà cho tiền vào túi.
Cô đặt tờ giấy nhắn viết số tài khoản ngân hàng kia xuống bàn, sau đó quay đầu nhìn về phía Mặc Bắc Thâm, hai người ăn ý đối diện tầm mắt sau đó đứng dậy, bước ra khỏi phòng khách.
Ngay khi Hà Thúy Phân cho rằng cuối cùng mình cũng có thể thở phào một hơi nhẹ nhõm thì lại nhìn thấy Cố Vãn quay phắt đầu lại, nở nụ cười với bà ta, sau đó ném lại một câu: “À đúng rồi, quên nói với các người chuyện này, các người có biết tại sao tôi lại biết đến sự tồn tại của hồ lô ngọc này không? Là con gái lớn hiểu chuyện của các người cố tình mang ra khoe với tôi đó.”
“Cả ba nghìn đồng kia nữa, cũng do cô ta kể luôn…”
Nói xong, Cố Vãn nắm tay Mặc Bắc Thâm rời khỏi nhà họ Cố mà không quay đầu lại.
“Cố Tú Hoa! Tao đánh chết con ranh thối tha nhà mày!”
Tiếng rít gào xé toạc bầu trời vang vọng khắp toàn bộ thôn Triệu Gia.
Ngay sau đó là tiếng kêu la thảm thiết của Cố Tú Hoa.
Hết tiếng này đến tiếng khác rất lâu vẫn chưa thấy dừng lại…
Cố Vãn nghe những tiếng la hét thảm thiết vang vọng bên tai mà cười lạnh, không thèm để ý đến động tĩnh trong sân.
Cô nâng mắt lên nhìn trưởng thôn rồi thật lòng thật dạ cảm ơn ông ta: “Chú Triệu, chuyện vừa rồi rất cảm ơn chú! Còn nữa, cảm ơn sự quan tâm và bảo vệ của chú với thím đối với cháu trong mấy năm nay, đây là một chút tấm lòng của cháu, mong chú nhất định phải nhận cho!”
Cố Vãn vừa nói xong là Mặc Bắc Thâm đã ra cốp sau xe xách quà đi qua đó.
Trên tay Tô Trí Dũng lại cầm hai túi kẹo hoa quả và một túi lạc, một túi hạt dưa, đó là những món mà bà con trong thôn đều ăn.
“Thế… thế này không được.”
Triệu Quốc Hoa sững sờ, ông ta nhìn hộp quà mà Mặc Bắc Thâm đưa qua ben vội vàng từ chối: “Con bé Cố, cháu xách mấy thứ này về mà ăn, chú thân là trưởng thôn của thôn Triệu Gia, giúp đỡ người trong thôn là chuyện nên làm, cháu không cần phải khách sáo như vậy đâu…”
“Trưởng thôn Triệu, ông cứ nhận đồ đi, đây là một chút tấm lòng của A Vãn, nếu ông không nhận trong lòng cô ấy sẽ không dễ chịu gì.” Mặc Bắc Thâm lên tiếng nói.
Triệu Quốc Hoa nghe vậy mới nhìn về phía anh rồi lại nhìn sang Cố Vãn, sau đó ông ta gật đầu đáp: “Được rồi, vậy chú xin nhận đồ. Nhưng con bé Cố này, sau này nếu cháu gặp phải chuyện gì nhất định phải gọi điện về đây nói với chú Triệu, chỉ cần chú có thể giúp được nhất định sẽ cố gắng hết sức giúp cháu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)