Mu bàn tay Thẩm Hải Phong hơi đau. Cậu bé tức giận trừng mắt nhìn người phụ nữ đang thở hổn hển trước mặt. Cậu vừa mới tự nhủ phải tỏ thái độ tốt với cô một chút.
Thế mà cậu còn chưa kịp làm gì, người phụ nữ này đã hất văng thanh sô-cô-la trên tay cậu.
Phương Hiểu Lạc làm gì có thời gian để ý xem hai đứa trẻ nghĩ gì, chỉ buông lại một câu: “Sô-cô-la này không ăn được đâu.”
Nói đoạn, cô gom hết chỗ sô-cô-la lại rồi đi thẳng vào bếp.
Thẩm Kim Hạ thì không nghĩ ngợi nhiều đến thế, Phương Hiểu Lạc bảo không ăn được thì không ăn vậy, dù sao Phương Hiểu Lạc cũng chỉ muốn tốt cho cô bé.
Ở cái nhà này, sô-cô-la để ngay đó mà bọn chúng cũng chẳng được tùy tiện ăn.
Thẩm Hải Phong hậm hực bước ra ngoài, liếc mắt nhìn vào bếp, người phụ nữ kia thế mà lại ném cả tảng sô-cô-la to đùng vào thùng nước gạo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
