Thẩm Tranh ôm bó hoa, đứng ngoài cửa, đưa tay đẩy thử, cánh cửa đã bị chặn kín mít.
Người làm chủ hôn đi cùng Thẩm Tranh là Sư đoàn trưởng của sư đoàn bọn họ, Lý Trọng Huân.
Lúc Thẩm Tranh nhập ngũ, Lý Trọng Huân chính là Đại đội trưởng đại đội của anh.
Có thể nói là ông đã nhìn Thẩm Tranh trưởng thành từng bước một, Thẩm Tranh mất cha từ sớm, ông coi Thẩm Tranh như con trai ruột vậy.
Ngày nào cũng giục anh kết hôn mà chẳng có kết quả, khó khăn lắm Thẩm Tranh mới chịu mở miệng đòi lấy vợ, ông đương nhiên phải ủng hộ hết mình.
Hôm nay ông còn đích thân đi theo xe, nằng nặc đòi làm người chủ hôn này.
Lý Trọng Huân sốt ruột: “Nhanh lên, lì xì đâu? Mau đưa lì xì vào!”
Đám lính tráng phía sau ùa lên, liên tục nhét lì xì vào trong.
Qua khe cửa nhét vào một đống lì xì, có một cái giấy bọc không kỹ, hai đồng tiền bên trong rơi ra ngoài.
Nhà người khác chặn cửa làm gì có ai cho lì xì lớn thế này, một đồng đã là rất nhiều rồi, bình thường chỉ vài hào, có nhà còn gói vài xu.
Phương Kiệt nhìn trên mặt đất ít nhất cũng phải bốn năm chục cái, có chút líu lưỡi.
Tiền là để ném thế này sao?
Tục ngữ có câu, há miệng mắc quai, nhận tiền thì nương tay, nhiều lì xì thế này...
Phương Kiệt nhìn sang Phương Hiểu Lạc: “Chị cả...”
Phương Hiểu Lạc dang hai tay, trao cho Phương Kiệt một ánh mắt tùy em xử lý.
Lý Trọng Huân áp tai vào cửa nghe ngóng, không thấy động tĩnh gì, liền huých huých Thẩm Tranh: “Cậu nói gì đi chứ!”
Thẩm Tranh gật đầu, anh đứng đó, dáng người thẳng tắp, ánh mắt kiên định.
Lý Trọng Huân ôm đầu: “Cậu thả lỏng chút đi, đây đâu phải đi đánh trận.”
Thực ra Thẩm Tranh đang cực kỳ căng thẳng, đây là lần đầu tiên anh kết hôn trong đời, làm gì có kinh nghiệm.
Anh hắng giọng, dõng dạc nói vọng vào trong cửa: “Đồng chí Phương, tôi là Thẩm Tranh, tôi...”
Thẩm Tranh còn chưa nói xong, Lý Trọng Huân đã muốn đẩy anh sang một bên, ông mang vẻ mặt hận sắt không rèn thành thép: “Đồng chí Phương cái gì mà đồng chí Phương, kết hôn rồi, gọi tên đi, nói cho dễ nghe vào. Hôm qua tôi dạy cậu thế nào!”
Thẩm Tranh suy nghĩ một chút, sắp xếp lại ngôn từ: “Hiểu Lạc, anh là Thẩm Tranh, hôm nay là ngày đại hỉ chúng ta kết hôn, anh đến đón em đây.”
“Theo anh về nhà rồi, mọi việc trong nhà đều do em quản lý, tiền lương đều là của em, sổ tiết kiệm cũng đưa cho em. Em bảo đi đông, anh không đi tây, em bảo đuổi chó, anh không đi bắt gà...”
Nói đến đây, trong ngoài nhà đều vang lên những tràng cười vang dội.
Phương Hiểu Lạc cũng cười không ngớt.
Chỉ nghe Thẩm Tranh tiếp tục nói: “Hiểu Lạc, em yên tâm, anh nhất định sẽ trung thành với em, trung thành với gia đình chúng ta, anh sẽ gánh vác trách nhiệm mà anh nên gánh vác, dốc hết khả năng của mình, cho em một bến đỗ bình yên.”
“Cảm ơn em đã chọn làm vợ anh, những ngày tháng sau này, dù nghèo khó hay giàu sang, khỏe mạnh hay ốm đau, anh đều sẽ bảo vệ em, yêu thương em.”
“Hiểu Lạc, mở cửa đi.”
Thẩm Tranh vừa dứt lời, bên ngoài liền vang lên tiếng vỗ tay, vừa vỗ tay vừa có người hò reo.
“Mở cửa mở cửa.”
“Cô dâu mở cửa đi!”
Phương Hiểu Lạc bảo Phương Kiệt truyền lời: “Em hỏi anh ấy xem có biết hát không.”
Phương Kiệt áp sát vào cửa: “Chị em hỏi anh có biết hát không?”
Hát á?
Thẩm Tranh cảm thấy mình chắc là biết hát, ở trong quân đội ngày nào chẳng hát.
“Biết!”
Phương Hiểu Lạc nói: “Em bảo anh ấy hát cho chị nghe, hát hay thì mở cửa.”
Phương Kiệt truyền lời ra ngoài, chẳng mấy chốc, bên ngoài vang lên giọng hát vang dội của Thẩm Tranh.
“Cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió.”
“Bài ca chiến thắng vang dội biết bao.”
“Ca ngợi Tổ quốc kính yêu của chúng ta...”
Giọng hát này, hùng hồn mạnh mẽ, cao vút, sục sôi.
Ngay sau đó, những quân nhân đến đón dâu bên ngoài cũng hát theo.
Cả sân và trong nhà họ Phương nghiễm nhiên trở thành một buổi hòa nhạc tràn đầy chính khí.
Âm nhạc này, giọng hát này, ca từ này, ai nghe mà không xúc động chứ?
Đặc biệt là màn hợp xướng của các quân nhân, hình ảnh những bậc tiền bối tắm máu chiến đấu bỗng chốc hiện ra trước mắt, khiến người ta phải kính cẩn nghiêng mình.
Giây phút này Phương Hiểu Lạc thực sự cảm động, là con cháu Hoa Hạ, sinh ra trên mảnh đất bao la này, cô tự hào.
Hôm nay, cô gả cho Thẩm Tranh, anh là quân nhân, là người lính có thể gánh vác trọng trách, bảo vệ tổ quốc, cô tự hào.
“Mở cửa!”
Phương Hiểu Lạc vừa dứt lời, Phương Kiệt lập tức mở cửa.
Người đàn ông đứng bên ngoài vẫn đang hát, tiếng hát xuyên thấu mọi thứ.
Phương Hiểu Lạc nhìn anh chằm chằm không chớp mắt, Thẩm Tranh lúc này, có một sức hút độc đáo, đủ để thu hút cô.
Một khúc hát kết thúc, Thẩm Tranh nở nụ cười: “Hiểu Lạc, anh đến đón em.”
Phương Hiểu Lạc bật cười: “Vâng.”
Qua cánh cửa mở rộng, Lý Trọng Huân nhìn rõ diện mạo của cô dâu bên trong.
Không nhìn thì không biết, nhìn một cái giật nảy mình.
Chà chà, Thẩm Tranh tìm đâu ra cô vợ xinh đẹp thế này.
Các cụ có câu cơm ngon không sợ muộn, Thẩm Tranh sắp thành ông ế vợ đến nơi rồi, nhìn khắp cả đại viện quân khu cũng không có ai xinh đẹp như vậy.
Kể cả nữ binh của đoàn văn công, so với Phương Hiểu Lạc cũng đều kém xa.
Thảo nào thằng nhóc này, lần này lại tích cực đòi kết hôn như vậy.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ hắt vào, cả căn phòng vàng rực.
Nhưng tất cả đều không làm người ta lóa mắt bằng nụ cười của Phương Hiểu Lạc, Thẩm Tranh nhìn nụ cười của Phương Hiểu Lạc, trong lòng đột nhiên đập thình thịch thêm vài nhịp.
Nhưng anh nhanh chóng lấy lại tinh thần, sải bước đi vào, đặt bó hoa trên tay vào tay Phương Hiểu Lạc.
Sau đó mò mẫm trong túi áo hồi lâu, cuối cùng cũng lấy ra một chiếc nhẫn lấp lánh.
Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Thẩm Tranh dịu dàng nói: “Anh đeo cho em nhé, được không?”
Phương Hiểu Lạc đưa tay trái ra, một chiếc nhẫn bạc được đeo vào ngón áp út của cô, kích cỡ vô cùng vừa vặn.
“Sao anh biết em đeo cỡ bao nhiêu?”
Vành tai Thẩm Tranh ửng đỏ, chuyện này không thể nói được, anh lờ mờ nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp nhau, anh đã nắm tay Phương Hiểu Lạc.
Phương Hiểu Lạc nhìn bộ dạng của Thẩm Tranh, không tiếp tục hỏi nữa.
Bên ngoài có rất nhiều lính tráng đang xem náo nhiệt, phải biết rằng, đây là lần đầu tiên họ thấy Thẩm Tranh nói chuyện dịu dàng với ai như vậy, quả thực là ngàn năm có một.
Lý Trọng Huân vô cùng hài lòng với biểu hiện của Thẩm Tranh, lên tiếng giục: “Nào, dâng trà, dâng trà, đến lúc đổi cách xưng hô rồi.”
Phương Thế Quân và Trương Tân Diễm ngồi đó, Phương Nhã Mai bưng trà đã pha sẵn tới.
Phương Hiểu Lạc nhìn thấy Trần Mỹ Quân vội vã chạy tới trong đám đông, còn thấy cả Ngụy Diên dẫn theo vợ và con trai.
Họ đều đến để chúc phúc cho cô.
Thẩm Tranh nhận lấy chén đầu tiên, đưa đến trước mặt Phương Thế Quân: “Bố, mời bố uống trà.”
“Ừ!”
Phương Thế Quân đáp một tiếng, nhận lấy chén trà uống một ngụm, rồi đưa cho Thẩm Tranh một phong bao lì xì.
Thẩm Tranh lại bưng chén trà thứ hai, đưa đến trước mặt Trương Tân Diễm: “Mẹ, mời mẹ uống trà.”
Phương Hiểu Lạc vô cùng xúc động, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Thẩm Tranh lập tức bày tỏ thái độ: “Bố, con sẽ đối xử tốt với Hiểu Lạc, đời này con chỉ nhận cô ấy là người vợ duy nhất, sẽ không để cô ấy phải chịu ấm ức.”
Trương Tân Diễm xua xua tay: “Được rồi, đi đi, đừng để lỡ giờ lành.”
Thẩm Tranh bế bổng Phương Hiểu Lạc lên, hiện trường vốn đang xúc động vì Phương Thế Quân và Trương Tân Diễm, giờ thấy Thẩm Tranh bế cô dâu lên, lại bắt đầu hò reo ầm ĩ.
Cả sân náo nhiệt ồn ào, vô cùng hỉ hả.
Thẩm Tranh đặt Phương Hiểu Lạc lên xe, cô nhìn thấy Phương Thế Quân và Trương Tân Diễm đứng ở cửa, vẫy tay với cô.
Phương Cường, Phương Kiệt bắt đầu bê đồ lên xe.
Những thứ này, phần lớn đều là Thẩm Tranh mua cho cô.
Cộng thêm một phần đồ nội thất mà Ngụy Diên gửi đến, ví dụ như bàn trang điểm, bàn viết, những thứ nhà họ Thẩm chưa kịp đóng, đều được chuyển hết lên xe.
Người không biết nhìn thấy, ai cũng phải thốt lên một câu khen ngợi, nhà này gả con gái, của hồi môn lại nhiều thế này!
Trước khi xe khởi hành, cô gọi Phương Nhã Mai lại: “Nhã Mai, em nói với mẹ, chị để một nghìn đồng ở góc dưới bên trái chiếc rương gỗ trên giường đất của mẹ, bảo mẹ nhớ cất kỹ nhé.”
Phương Nhã Mai còn định nói gì đó, thì xe đón dâu đã lăn bánh.
Đoàn xe phóng đi, khách khứa nhà họ Phương vẫn ồn ào, náo nhiệt như cũ.
Phương Cường và Phương Kiệt bận rộn tiếp khách, Phương Hiểu Lạc đã thuê đầu bếp, bày tiệc ngay tại nhà họ Phương.
Ai nấy đều khen ngợi, nhà họ Phương tìm được một chàng rể tốt, sau này Phương Hiểu Lạc chính là phu nhân của Đoàn trưởng rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
