Nghe xong lời này, dân làng vây quanh đó đều bắt đầu bàn tán xôn xao.
“Nhã Thu cũng quá đáng thật, đúng là biết cách làm loạn.”
“Cái cô Từ Nhã Thu này, sao chuyện gì cũng đổ lên đầu Hiểu Lạc thế.”
“Về lại thành phố đúng là ghê gớm thật, ngày nào cũng vu khống Hiểu Lạc thì không biết được lợi lộc gì.”
“Con người ấy à, đúng là có tiền là sinh hư.”
“Tội nghiệp Hiểu Lạc, hôm qua thì bố mẹ ruột đến kiếm chuyện, hôm nay Từ Nhã Thu lại tự mình đến gây sự, còn gọi cả công an tới nữa.”
Những lời bàn tán này đều lọt hết vào tai hai đồng chí công an có mặt tại đó.
Phương Hiểu Lạc đã sớm đoán được Từ Nhã Thu sẽ giở trò, Từ Nhã Thu nghe thấy giọng cô thì đã sao, dù sao cô ta cũng chẳng có bằng chứng.
Cô còn chưa kịp lên tiếng, Trương Tân Diễm và Phương Thế Quân đã sốt ruột.
“Đồng chí công an, có phải nhầm lẫn gì rồi không, Hiểu Lạc nhà chúng tôi sao có thể đi đánh người được?”
“Đúng vậy, đồng chí công an, các anh nhất định phải điều tra cho rõ ràng nhé.”
Ngụy Diên cũng sốt sắng: “Đồng chí công an, đồng chí Phương đây hai ngày trước còn cứu con trai tôi bị rơi xuống nước, sao có thể ra tay đánh người khác được, cô ấy lương thiện lắm, quả thực giống như tiên nữ giáng trần vậy.”
Đồng chí công an nói: “Mọi người yên tâm, chúng tôi chỉ đến để tìm hiểu tình hình, tuyệt đối sẽ điều tra rõ sự thật, không để người tốt bị oan.”
Bọn họ còn định nói gì đó, Phương Hiểu Lạc vội vàng lên tiếng: “Tôi tin tưởng đồng chí công an.”
“Bố mẹ, hai người yên tâm đi, chuyện con không làm thì không ai đổ lên đầu con được. Từ Nhã Thu hắt nước bẩn lên đầu con cũng không phải một hai lần rồi, cô ta đến đồn công an cũng tốt, con còn phải hỏi xem tại sao cô ta lại vu khống con đây!”
Ngụy Diên nhíu mày: “Để tôi đưa cô đi, tôi cũng đi cùng xem sao.”
Ông nghe cái tên Từ Nhã Thu này sao mà quen tai thế nhỉ?
Dù sao Ngụy Diên cũng phải về Giang Thành, Phương Hiểu Lạc liền lên xe của ông.
Vốn dĩ thôn Hồng Hạc cách Giang Thành rất gần, chẳng mấy chốc, họ đã đến trước cửa đồn công an.
Phương Hiểu Lạc vừa bước vào đồn công an, có một người lập tức lao tới, may mà bị đồng chí công an cản lại.
Người lao tới chính là Triệu Lệ Hồng.
Chỉ thấy bà ta nước mắt nước mũi tèm lem, chỉ thẳng mặt Phương Hiểu Lạc mà tố cáo: “Phương Hiểu Lạc, sao mày lại nhẫn tâm như vậy, trong lòng mày có hận đến mấy thì bọn tao cũng đã nuôi mày mười chín năm, sao mày có thể đánh Nhã Thu ra nông nỗi này?”
Phương Hiểu Lạc nhìn Từ Nhã Thu đang ngồi trên ghế, trong lòng vui như nở hoa.
Cô đánh người xong còn chưa kịp chiêm ngưỡng kiệt tác của mình nữa.
Nhìn Từ Nhã Thu lúc này xem, hốc mắt thâm quầng, quanh môi toàn là vết bầm tím.
Mũi sưng vù, mặt cũng sưng húp, xanh xanh tím tím đan xen vào nhau, trông chẳng khác nào một cái bảng pha màu.
Phương Hiểu Lạc nói thẳng với công an: “Đồng chí công an, hai ngày nay tôi chưa hề gặp Từ Nhã Thu, càng đừng nói đến chuyện đi đánh cô ta. Hơn nữa, với vóc dáng của hai chúng tôi, làm sao tôi có thể một mình đánh cô ta thành ra thế này được?”
“Đồng chí công an, dạo này Từ Nhã Thu không ít lần hắt nước bẩn lên người tôi, người nhà tôi, bà con trong thôn, rất nhiều người đều biết chuyện này.”
Từ Nhã Thu không nhịn được nữa, nhảy dựng lên, kết quả là động đến vết thương khiến toàn thân đau nhức, cô ta ôm lấy quai hàm: “Phương... Hiểu Lạc, mày... mày đánh... đánh tao... còn không thừa nhận! Tao... tao đều... nghe thấy mày nói chuyện rồi!”
Phương Hiểu Lạc lạnh lùng nhìn cô ta: “Cô cứ mở miệng ra là bảo tôi làm, thế bằng chứng của cô đâu?”
Từ Nhã Thu khóc cũng không khóc nổi nữa, trên mặt cô ta đau muốn chết: “Đồng chí... công an, tôi... tôi nghe thấy... cô ta nói chuyện, tôi... tôi nói đều là... sự thật. Các anh phải... tin tôi.”
“Phương Hiểu Lạc, cái đồ ăn cháo đá bát nuôi không quen này, mày dám đánh Nhã Thu ra nông nỗi này, tao...”
Giọng của Từ Chí Cương từ phía sau truyền đến, Ngụy Diên chợt giật mình nhận ra, thảo nào cái tên Từ Nhã Thu nghe quen tai thế, đây chẳng phải là tên cô con gái sắp kết hôn trên tấm thiệp mời mà Từ Chí Cương đưa cho ông sao?
Hóa ra đây chính là cô con gái ruột mà ông ta mới tìm về!
Ngụy Diên xoa xoa cằm, bắt đầu đồng tình với Phương Hiểu Lạc.
Hóa ra đây chính là đứa con gái nuôi vô ơn bạc nghĩa, nuôi không quen mà bên ngoài vẫn đồn đại.
Xem ra, đúng là trăm nghe không bằng một thấy. Nếu không phải Phương Hiểu Lạc cứu con trai ông, ông cũng không biết Phương Hiểu Lạc lại đáng thương đến vậy.
“Lão Từ?” Ngụy Diên trực tiếp ngắt lời Từ Chí Cương.
Từ Chí Cương còn định mắng Phương Hiểu Lạc, đột nhiên nhìn thấy Ngụy Diên, lập tức đổi sang vẻ mặt tươi cười.
“Hóa ra là Xưởng trưởng Ngụy.” Ông ta đưa tay ra bắt tay với Ngụy Diên, khuôn mặt cười tươi như hoa: “Xưởng trưởng Ngụy, sao ông lại ở đây?”
Ngụy Diên nói: “Hai ngày trước con trai tôi rơi xuống sông Tử Dương suýt mất mạng, lão Từ, ông đã nghe nói chưa?”
Từ Chí Cương đương nhiên là nghe nói chuyện này rồi, nhưng ông ta không thể thừa nhận được, ông ta chưa kịp đi thăm con trai người ta, hơn nữa, Ngụy Diên này còn là khách hàng lớn của xưởng mộc nhà ông ta, chuyện này thật sự không thể biện minh được.
“Hả? Còn có chuyện như vậy sao?” Từ Chí Cương giả vờ kinh ngạc: “Bây giờ cháu nó thế nào rồi?”
Ngụy Diên cũng chẳng quan tâm Từ Chí Cương có đi thăm con trai mình hay không, chỉ nói: “Cháu nó không sao, may mà gặp được ân nhân cứu mạng.”
“Thế thì tốt, thế thì tốt.” Từ Chí Cương liên tục nói: “Để hôm nào tôi qua thăm cháu, chắc chắn là cháu đã bị hoảng sợ không nhẹ.”
Ngụy Diên tiếp tục nói: “Chuyện là thế này, ân nhân của tôi gặp phải chút chuyện hoang đường, lại có người vu oan giá họa cho cô ấy, nói cô ấy đánh người, chuyện này sao có thể chứ! Ân nhân của tôi là một người đại thiện, vì cứu con trai tôi, không sợ bị liên lụy, vất vả cực nhọc, suýt nữa thì kiệt sức, lão Từ ông nói xem, một người đại thiện như vậy, sao có thể đi đánh người khác được?”
Từ Chí Cương liên tục gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy, Xưởng trưởng Ngụy, vậy ông phải giúp người ta làm chứng cho đàng hoàng, nếu ân nhân của ông có đơn vị công tác, thì tặng cho người ta cái cờ luân lưu, viết một bức thư cảm ơn gì đó.”
Ngụy Diên vội vàng vỗ vỗ vai Từ Chí Cương: “Ông nói quá đúng, lão Từ, ông nhắc tôi mới nhớ, không thì tôi quên mất.”
Từ Chí Cương nhìn quanh quất: “Vậy ân nhân của ông đâu rồi?”
Ngụy Diên đưa tay chỉ vào Phương Hiểu Lạc: “Ngay đây này, nhìn ân nhân của tôi xinh đẹp chưa. Đúng là tâm sinh tướng, ân nhân của tôi trông như thế này, sao có thể là kẻ xấu đi đánh người được?”
Từ Chí Cương ngớ người: “Ông... ông nói Phương Hiểu Lạc là ân nhân của ông?”
Ngụy Diên gật đầu: “Chứ còn gì nữa. Ồ, đúng rồi.”
Ông vừa nói vừa chỉ vào Từ Nhã Thu ở bên cạnh: “Chính là cô ta vu khống ân nhân của tôi, tôi tức quá, vội vàng đi theo tới đây.”
Từ Chí Cương lắp bắp: “Chuyện... chuyện này...”
Phương Hiểu Lạc cảm thấy Ngụy Diên rất thú vị, cô đứng bên cạnh thêm mắm dặm muối: “Xưởng trưởng Ngụy, chắc ông vẫn chưa biết đâu nhỉ, người vu khống tôi, chính là con gái ruột của Xưởng trưởng Từ đấy.”
Ngụy Diên trừng to mắt: “Lão Từ à, chuyện này là thật sao?”
Từ Chí Cương lau mồ hôi trên trán: “Đúng đúng, nhưng chuyện này chắc chắn là hiểu lầm.”
Ngụy Diên nói: “Tôi cũng thấy vậy. Lão Từ, ông phải làm cho rõ ràng đấy, còn nữa, lô hàng tuần trước chúng ta bàn bạc, tôi thấy hàng của mấy xưởng mộc khác cũng không tệ, giá cả còn dễ thương lượng nữa.”
Trong lòng Từ Chí Cương chuông cảnh báo reo vang: “Xưởng trưởng Ngụy, chuyện hôm nay chắc chắn là hiểu lầm, tôi đi hỏi rõ ngay đây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

