Ăn sáng xong, cả nhà đều cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn hẳn.
Vì là thứ Hai, bọn Phương Kiệt chắc chắn phải đi học, ngược lại Phương Cường nhờ người cùng thôn lên thành phố nhắn một tiếng, hôm nay anh xin nghỉ phép.
Gần mười giờ, có mấy đứa trẻ con chạy ào về phía nhà họ Phương.
“Đoàn trưởng Thẩm đến rồi, Đoàn trưởng Thẩm đến rồi!”
Người trong thôn đều đang nhìn chằm chằm. Hôm trước Đoàn trưởng Thẩm đến đã mang theo không ít đồ, hôm nay anh không đi một mình mà còn lái cả một chiếc xe, chở theo nhiều đồ đạc hơn nữa.
Chiếc xe tải nhỏ đỗ xịch ngay trước cửa nhà họ Phương. Thẩm Tranh nhảy từ trên xe xuống trước, sau đó gọi hai người trong xe phụ giúp khiêng đồ vào nhà.
“Sao anh mang nhiều đồ thế này?” Phương Hiểu Lạc nhìn mà líu lưỡi.
Thẩm Tranh dường như khẽ mỉm cười, cả người toát lên vẻ ấm áp hơn hẳn: “Không nhiều đâu, mấy ngày nay ở nhà cũng sẽ chuẩn bị thêm một chút. Nếu chúng ta đã quyết định kết hôn, trong khả năng của mình, anh sẽ dành cho em những điều tốt đẹp nhất.”
Trước cửa nhà họ Phương chen chúc đầy người, toàn là dân làng đến xem náo nhiệt.
Máy khâu, đài radio, xe đạp đều được khiêng xuống, trên xe vẫn còn rất nhiều đồ đạc khiến người ta nhìn mà đỏ mắt. Đám đông xôn xao bàn tán, ai mà không ghen tị cho được?
Tuy mọi người không biết Chu Ngạn Văn, nhưng thấy gã ăn mặc bảnh bao, lại là một tên mặt trắng da dẻ mịn màng, nhìn qua là biết người thành phố.
Thêm vào đó, gã đến tìm Phương Hiểu Lạc nên mọi người đều tự động nhường ra một lối đi.
Chu Ngạn Văn lao thẳng đến trước mặt Phương Hiểu Lạc: “Anh không cho phép em gả cho Thẩm Tranh!”
“Anh quản rộng thật đấy.” Phương Hiểu Lạc cảm thấy khuôn mặt của Chu Ngạn Văn vô cùng buồn nôn: “Anh cũng không tự đái một bãi mà soi lại xem mình có cái đức hạnh gì.”
Chu Ngạn Văn nào đã từng chịu uất ức như thế này. Bao nhiêu ngày qua, Phương Hiểu Lạc không đến dỗ dành gã thì chớ, bây giờ sắp gả cho người khác, lại còn dám mắng gã!
Tối hôm qua Từ Nhã Thu còn nói với gã rằng Thẩm Tranh và Phương Hiểu Lạc sắp kết hôn, Thẩm Tranh đưa cho Phương Hiểu Lạc ba nghìn tệ tiền sính lễ, đòi nhà họ Chu phải tăng thêm tiền sính lễ cho cô ta, bảo là không muốn kém cạnh Phương Hiểu Lạc.
Toàn nói bậy nói bạ! Hai nghìn tệ gã còn chẳng muốn đưa!
Chu Ngạn Văn định đưa tay kéo cánh tay Phương Hiểu Lạc, nhưng cô lùi lại một bước né tránh. Thẩm Tranh cũng bước lên chắn ngay giữa hai người.
Gã nghiêng đầu: “Hiểu Lạc, chẳng phải em yêu anh nhất sao? Em sẽ không thích Thẩm Tranh đâu đúng không? Chỉ cần em không gả cho Thẩm Tranh, anh sẽ đi từ hôn với Từ Nhã Thu.”
“Em thích mấy thứ này đúng không? Anh cũng mua cho em, em muốn cái gì, anh sẽ mua cho em cái đó.”
Dân làng vốn dĩ chỉ đến xem náo nhiệt, bây giờ lại càng bày ra vẻ mặt hóng hớt.
Phương Hiểu Lạc còn nhìn thấy Từ Nhã Thu trong đám đông.
Ả bám theo Chu Ngạn Văn đến đây sao?
Phương Hiểu Lạc đứng bên cạnh Thẩm Tranh, trông hệt như một đôi trai tài gái sắc. Từ Nhã Thu đứng đằng xa nhìn thấy cảnh này, cảm thấy vô cùng chướng mắt.
Ả đột nhiên thấy hoảng hốt, cứ có cảm giác như thứ gì đó vừa vụt bay mất.
Nhưng nghĩ lại, chỉ cần Phương Hiểu Lạc bước chân vào cửa nhà họ Thẩm, nhìn thấy ba đứa trẻ kia và mụ già cay nghiệt đó, chắc chắn sẽ phải hối hận!
Kiếp trước, ngày đầu tiên ả bước vào cửa, đứa con thứ hai phát điên đã cắn ả bị thương, mụ già chết tiệt kia lại còn bênh vực đứa trẻ mà mắng mỏ ả!
Phương Hiểu Lạc khoanh tay nhìn Chu Ngạn Văn: “Tôi muốn cái gì à? Tôi muốn một người đàn ông cao một mét tám lăm, anh có không?”
Chu Ngạn Văn đứng ngây ra đó. Gã làm gì cao đến thế, hiện tại gã mới cao một mét bảy lăm.
“Anh không có, nhưng Thẩm Tranh có.”
Chu Ngạn Văn siết chặt nắm đấm: “Cao thì có mài ra mà ăn được đâu!”
Phương Hiểu Lạc dang hai tay: “Nhưng biết làm sao được, Thẩm Tranh chính là cao hơn anh, đẹp trai hơn anh, tài giỏi hơn anh. Anh chẳng kiếm được một đồng nào, lại còn ở đây khoác lác nói tôi muốn cái gì thì mua cho tôi cái đó.”
“Chu Ngạn Văn, từ lúc anh và Từ Nhã Thu lén lút hẹn hò, chúng ta đã chẳng còn quan hệ gì nữa rồi. Anh nhận đồ của cô ta, nắm tay, hôn hít cô ta...” Phương Hiểu Lạc nói rành mạch từng chữ, câu nào câu nấy như đâm thẳng vào tim Chu Ngạn Văn.
Nhưng những người có mặt ở đó đều nghe hiểu cả rồi, Từ Nhã Thu và Chu Ngạn Văn đã lén lút qua lại với nhau từ lâu.
Phương Hiểu Lạc đúng là người đáng thương.
Chu Ngạn Văn hoàn toàn không cảm thấy mấy chuyện này là vấn đề: “Nhưng em thích anh mà, em thích anh nhất, sao em còn để ý mấy chuyện vặt vãnh này chứ?”
Phương Hiểu Lạc nghe xong chẳng biết nên tức giận hay buồn cười nữa, đây là cái thể loại ngôn từ tra nam gì vậy?
Cô gật đầu: “Anh nói câu này cũng không sai, tôi quả thực có thích anh.”
Phương Hiểu Lạc vừa dứt lời, đám đông lập tức ồ lên xôn xao.
Chu Ngạn Văn mừng rỡ trong lòng.
Trái tim Thẩm Tranh cũng theo đó mà thắt lại.
Chỉ thấy Phương Hiểu Lạc mỉm cười, nụ cười rạng rỡ tựa như đóa hoa nở rộ giữa tháng Bảy: “Tôi thích anh cút xa tôi ra một chút!”
Mặc kệ sắc mặt Chu Ngạn Văn lập tức đen kịt lại, Phương Hiểu Lạc hơi ngẩng đầu nhìn Thẩm Tranh: “Vài ngày nữa chúng ta đi đăng ký kết hôn có được không?”
Thẩm Tranh gật đầu: “Được, đợi quân đội phê duyệt xong, chúng ta sẽ đi.”
Phương Hiểu Lạc quay đầu gọi một tiếng: “Anh, ở đây có kẻ thần kinh, anh giúp em đánh đuổi gã ra ngoài đi. Hôm nay là ngày trọng đại Thẩm Tranh đến nhà dạm ngõ, em không muốn bị chó điên phá đám đâu.”
Phương Cường ngay từ đầu đã nhìn Chu Ngạn Văn không thuận mắt, Phương Hiểu Lạc vừa lên tiếng, anh liền xách xẻng lao tới, nhắm thẳng vào Chu Ngạn Văn mà phang tới tấp.
Chu Ngạn Văn sợ hãi kêu oai oái, cắm đầu cắm cổ bỏ chạy cho đến khi mất hút.
Thẩm Tranh đến dạm ngõ, có mời theo cả người mai mối.
Trên danh sách sính lễ, ba nghìn tệ tiền mặt, phiếu lương thực thông dụng toàn quốc, phiếu vải, phiếu thịt... được nhét đầy một phong bì.
Máy khâu, đài radio, xe đạp mỗi thứ một chiếc, cùng một chiếc đồng hồ nữ.
Một đôi vòng tay bạc, một đôi khuyên tai bạc.
Ngoài ra còn một đống đồ đạc không được ghi trên danh sách sính lễ.
Hai chiếc chậu tráng men in hình long phụng trình tường, hai hộp xà phòng màu đỏ, hai chiếc khăn mặt màu đỏ, hai phích nước màu đỏ, khay trà tráng men, cốc uống trà, ống nhổ mỗi thứ hai chiếc. Một xấp vải đỏ.
Thêm vào đó là vỏ chăn lụa màu đỏ tươi, vỏ chăn màu xanh lá cây đậm chất hỷ sự. Vải bông, khăn trải gối, vỏ gối, vỏ đệm mỗi loại hai bộ. Còn có hai mươi sáu cân bông.
Chỉ cần là thứ Thẩm Tranh có thể nghĩ tới, anh đều chuẩn bị vô cùng đầy đủ.
Trưa hôm qua ăn cơm xong anh đã bắt đầu đi mua sắm, những thứ chưa mua xong thì sáng sớm hôm nay anh lại dậy đi mua tiếp.
Vì hôn sự của Thẩm Tranh, Sư đoàn trưởng và Chính ủy trong sư đoàn gần như đều ra tay giúp đỡ, khu tập thể cũng xúm vào chuẩn bị đồ đạc.
Lúc này tại nhà họ Thẩm, mẹ của Thẩm Tranh đang cùng những người khác trong khu tập thể bận rộn may chăn và áo bông.
Sư đoàn trưởng còn tìm thợ mộc, đang đóng giường, tủ, bàn, ghế cho nhà Thẩm Tranh.
Sư đoàn trưởng của họ đã lên tiếng rồi, Thẩm Tranh lấy được vợ không dễ dàng gì, càng hiếm có hơn là Thẩm Tranh lại để tâm như vậy, người phụ nữ mà anh dốc cạn gia tài cũng muốn cưới về thì tuyệt đối không thể qua loa được.
Ngoài những thứ trên danh sách sính lễ, Thẩm Tranh đến dạm ngõ còn mang theo hai chai rượu, hai gói kẹo, hai gói bánh điểm tâm, hai lon đồ hộp, hai con gà, hai con cá, sáu mươi sáu cân gạo, sáu mươi sáu cân dầu ăn, sáu mươi sáu cân bột mì trắng.
Vốn dĩ định chuẩn bị bốn hộp quà, nhưng Sư đoàn trưởng đập bàn bảo quá ít, thế là chuẩn bị thành mười món, gọi là thập toàn thập mỹ, mang ý nghĩa tốt lành.
Bà con trong thôn đến xem náo nhiệt nhìn thấy toàn bộ đồ đạc, ai nấy đều kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.
Quá hào phóng, tuyệt đối là vô cùng hào phóng.
Hôm qua Từ Nhã Thu còn đến khoe khoang hai nghìn tệ tiền sính lễ của mình, bây giờ đem ra so sánh, đúng là chẳng đáng xách dép.
Ba nghìn tệ không thiếu một xu được đếm vào tay Trương Tân Diễm.
Từ Nhã Thu nhìn thấy tất cả những chuyện này, trái tim như đang rỉ máu.
Thẩm Tranh dốc hết vốn liếng, vậy mà lại cho Phương Hiểu Lạc nhiều đồ tốt đến thế. Ả kém Phương Hiểu Lạc ở điểm nào chứ?
Ba mươi tờ tiền giấy mệnh giá một trăm tệ nắm trong tay, Trương Tân Diễm thầm cảm thán trong lòng, bà sống đến ngần này tuổi đầu rồi mà chưa từng thấy nhiều tiền như vậy.
Người mai mối cười hớn hở: “Hiểu Lạc nhà chúng ta và Đoàn trưởng Thẩm đúng là có duyên phận, nhìn qua đã biết là trời sinh một cặp.”
Công việc xong xuôi, bà ấy cũng vui lây. Cảm giác giống như vừa hoàn thành một nhiệm vụ to lớn tày trời vậy.
Thẩm Tranh lên tiếng: “Trong sư đoàn chúng cháu đã giúp xem ngày cưới, bảo là trong ba tháng tới, có hai ngày này thích hợp để kết hôn. Chú, thím, hai người xem thử xem ngày nào thì tốt ạ?”
Trương Tân Diễm và Phương Thế Quân nhận lấy tờ giấy, Phương Hiểu Lạc cũng ghé sát vào xem.
Một ngày là mùng hai mươi lăm, tức mùng sáu tháng Tư âm lịch, cách hiện tại chỉ còn mười ngày. Còn một ngày nữa là mười bốn tháng sau, tức ngày hai mươi sáu tháng Tư âm lịch.
Thảo nào Từ Nhã Thu lại nói, mùng sáu tháng Tư là ngày lành, thích hợp để cưới hỏi.
Phương Hiểu Lạc chỉ vào ngày mùng sáu tháng Tư: “Chọn ngày này đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


