"Đối xử tốt với một đứa bé gái như thế, lại còn chẳng phải máu mủ ruột rà nhà mình, thử nói xem họ mưu đồ cái gì cơ chứ?"
"Này, các người nói xem liệu Vân Giảo có phải là búp bê phúc lộc thật không? Từ hồi nhà Vân Lâm Hải nhặt con bé về nuôi, tháng ngày dường như càng lúc càng khấm khá hơn hẳn."
Một giọng nói the thé chua ngoa đột ngột chen ngang, "Một đứa con gái lỗ vốn, cũng chỉ có nhà Vân Lâm Hải mới coi như của hiếm. Nếu nói búp bê phúc lộc thì kiểu gì cũng phải là một đứa con trai mới đúng chứ, Tráng Tử nhà tôi mới thực sự là búp bê phúc lộc đây này, lớn lên trông rạng rỡ phúc khí biết bao, khắp cái làng này hỏi có đứa trẻ nhà ai được mập mạp trắng trẻo như Tráng Tráng nhà tôi cơ chứ."
Vừa nghe thấy cái giọng nói này, chẳng cần quay lại nhìn thì mọi người xung quanh ai cũng đã dư sức biết chủ nhân giọng nói đó là ai rồi.
Nếu như nói nhà ông Vân Mộc trong làng vốn nổi tiếng vì sinh quá nhiều con trai, thì lại có một hộ khác là nhà Vân Hữu Quyền lại nổi tiếng theo chiều ngược lại vì đẻ quá nhiều con gái.
Mấu chốt nhất là bà vợ của Vân Hữu Quyền, cũng chính là người phụ nữ vừa mới lên tiếng với chất giọng oang oang kia, lại cực kỳ mắn đẻ.
Nhà Vân Hữu Quyền và nhà vợ vốn chẳng có gen sinh đôi sinh ba gì cả, vậy mà bà ta cứ tằng tằng sinh hết đứa này đến đứa khác, khí thế hừng hực như thể nếu chưa nặn ra được con trai thì sẽ còn tiếp tục đẻ nữa.
Sau khi năm đứa đầu ra đời toàn là con gái, mãi cho đến lượt cuối cùng mới nặn ra được một thằng cu con, thế là cả nhà bèn cưng chiều nâng niu nó y như bảo bối quý giá nhất trên đời.
Tuy nhiên đối với những lời bà ta vừa hùng hổ nói ra, mọi người xung quanh đều chỉ khịt mũi coi thường.
Vân Tráng Tráng đó là do bị nhà họ cố nhồi nhét nuôi cho béo húp híp lên mà thôi, căn bản không thể so cùng một đẳng cấp với Vân Giảo được.
Thằng nhóc đó vừa đen vừa béo, tính tình lại tồi tệ, còn bày đặt búp bê phúc lộc cái nỗi gì, xin đừng sỉ nhục hai chữ búp bê phúc lộc có được không.
Thế nhưng, mọi người xung quanh cũng chẳng buồn đứng lại so đo hay đôi co làm gì với bà ta.
Chủ yếu bởi vì Vân Tráng Tráng chính là cục cưng, là lẽ sống của Thái Kim Hoa này, nếu ai trót lỡ mồm nói động vào một hai câu, chắc chắn bà ta sẽ lập tức lăn đùng ra la lối ăn vạ ngay tại chỗ.
Chẳng ai rảnh rỗi mà đi cãi nhau tay đôi với loại người như Thái Kim Hoa cả.
Thái Kim Hoa thấy đám người này không một ai tiếp lời mình thì vẫn tự mình ba hoa đắc ý xưng tụng.
Mãi cho đến khi đám người tò mò tản đi hết, bà ta mới hằn học véo tai bé gái đang đứng chịu trận bên cạnh mà chửi đổng lên:
"Đồ không có mắt, còn không mau xách chỗ cua này đi đổi tiền đi, đợi cua chết rồi mới đem cho mày ăn chắc. Đồ lười biếng, nhớ tỏ ra lanh lợi khóc lóc một chút để ông Ba Vân cho thêm vài đồng, bằng không hôm nay về nhà thì đừng có hòng được ăn cơm!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



