Bỗng nhiên, đang đi ở giữa các anh, Vân Giảo chợt nhận ra có một ánh mắt mang theo sự ác ý hướng về phía mình.
Cô bé quay đầu nhìn sang, vô tình chạm mắt với một bé gái chừng tám tuổi đang đứng trong đám đông. Người nọ tựa hồ không ngờ là Vân Giảo sẽ nhìn sang phía mình, chỉ luống cuống trong một chớp mắt rồi liền tiếp tục trừng mắt nhìn cô bé một cái, sau đó vội vàng xách chiếc xô trong tay chạy biến đi mất.
Vân Giảo khẽ nhe răng ra, cũng rất nhanh chóng thu hồi lại ánh mắt của mình.
Người nọ cô bé có biết. Đó chính là Vân Chiêu Đệ.
Là người sống cùng làng, hình như cũng có chút quan hệ họ hàng xa với nhà họ Vân thì phải. Vân Giảo thấy nhiều thành quen nên chẳng buồn để bụng làm gì, Vân Chiêu Đệ cũng không hiểu bị làm sao mà ngay từ lần đầu tiên gặp mặt đã nhìn cô bé chướng tai gai mắt rồi.
Hồi cô bé mới vừa biết đi biết nói, Vân Chiêu Đệ còn thừa dịp người lớn trong nhà không có ở bên cạnh để xông vào cướp kẹo của cô bé.
Lúc đó Vân Giảo mới có một tuổi, vóc dáng còn bé xíu xiu, thế nhưng dẫu có bị bắt nạt thì cô bé cũng chẳng thèm nhượng bộ Vân Chiêu Đệ chút nào, lập tức há miệng cắn mạnh một cái thật đau lên tay chị ta, đau đến mức Vân Chiêu Đệ gào khóc ỏm tỏi cả lên.
Hừ, cô bé vốn dĩ chính là một thợ săn nơi biển sâu đấy nhé!
"Em sao thế?"
Phát hiện Vân Giảo có chút thất thần, anh Năm còn tưởng cô bé đi đường bị mệt.
Vân Giảo giơ ngón tay nhỏ nhắn chỉ vào hướng Vân Chiêu Đệ vừa mới rời đi, không chút do dự mà lên tiếng mách ngay: "Anh ơi, lúc nãy em thấy Vân Chiêu Đệ, chị ta cứ trừng mắt nhìn em mãi."
Anh Năm vừa nghe thấy thế thì tức khắc nổi giận đùng đùng: "Cái con Vân Chiêu Đệ này bị bệnh rồi à, lớn chừng ngần ấy tuổi rồi mà cứ suốt ngày đi bắt nạt một đứa con nít thì có cái ý nghĩa gì chứ?"
Anh Bảy vội nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu nhỏ nhắn của cô bé: "Vân Chiêu Đệ chính là đang ghen tị với Giảo Giảo nhà mình đấy!"
"Coi như chị ta chạy nhanh đấy, em gái nhớ kỹ sau này những lúc ở một mình thì cố mà tránh xa chị ta ra một chút nhé, em bé tí xíu thế này sao mà đánh lại Vân Chiêu Đệ được."
Vân Giảo ngoan ngoãn gật gật cái đầu.
Kỳ thật thì sức lực của cô bé hiện tại không hề nhỏ chút nào đâu, trước kia lúc một tuổi đánh không lại là do cơ thể phát triển chưa hoàn thiện, ngay cả đi đứng còn chưa vững vàng.
Thế nhưng hiện tại đã lên ba tuổi, cô bé phát hiện ra một số năng lực vốn có của loài giao nhân từ kiếp trước cũng đang dần dần thức tỉnh.
Tỉ như khả năng thính giác siêu nhạy bén, sự khao khát mãnh liệt đối với biển cả bao la cùng với... việc cô bé hoàn toàn có thể hít thở bình thường ở dưới nước.
Đây chính là điều mà cô bé vô tình phát hiện ra khi cúi mặt ngụp sâu vào trong chậu nước lúc rửa mặt hằng ngày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

