Ba đứa trẻ vừa vào nhà đã thấy trứng gà đặt trên bếp lò, mắt không rời đi được, liên tục nuốt nước bọt.
"Kiến Quốc, đun nước, luộc trứng cho các con ăn!"
[Đinh, độ hảo cảm của Lê Tiểu Hoa +1.]
Lê Kiến Quốc cho rằng người đàn bà xấu xa này chỉ nói cho vui thôi, trứng gà quý giá biết bao, sao cô có thể nỡ cho mấy người bọn họ ăn chứ, dù là vỏ trứng cũng sẽ không cho họ một chút nào.
Mãi đến khi nước trong nồi sôi ùng ục, bốn quả trứng gà dần dần lăn lên lăn xuống trong làn nước đang sôi.
Vì nhiệt độ cao, trên vỏ trứng xuất hiện từng đường nứt nhỏ li ti.
Thẩm Nịnh trải một lớp lá rụng trong sân ra phơi khô, sau này có thể dùng làm mồi nhóm lửa hoặc ủ phân đều rất tiện.
Không còn cách nào khác, bây giờ quá nghèo, thứ gì dùng được thì đều phải tận dụng.
Vừa bước vào bếp, cô liền thấy hai đứa nhỏ, một đứa còn chưa cao tới bệ bếp, đôi mắt mở to không chớp, dán chặt vào nồi trứng.
Như thể chỉ hận không thể để cả tròng mắt rơi thẳng vào trong nồi.
Vừa nghe thấy tiếng bước chân từ cửa truyền vào, hai đứa nhỏ theo phản xạ liền lùi lại phía sau. Lê Kiến Quốc lập tức chắn cô em gái ra phía sau, vẻ mặt đầy cảnh giác nhìn về phía cô.
Cứ như thể cô sắp ăn thịt người vậy.
Nghĩ lại ký ức về nguyên chủ, quả thật miệng cô ta khá độc.
Chỉ cần thấy mấy đứa nhỏ nhìn đồ ăn là mở miệng chửi ngay, nào là quỷ đói đầu thai, nào là chó dữ tranh mồi... Lời lẽ muốn khó nghe bao nhiêu có bấy nhiêu.
Trong lòng Thẩm Nịnh thở dài, nguyên chủ này sao lại cứ phải tăng độ khó cho cô chứ?
Không phải người mà! Thật sự không phải người!
Cô không nói gì, trên mặt cũng không lộ ra biểu cảm khác thường nào, ánh mắt lướt qua mấy đứa nhỏ rồi dừng lại trên nồi trứng.
Cô liếc nhìn Lê Kiến Quốc cũng đang đầy oán hận nhìn về phía cô.
"Rút bớt lửa đi, trứng chín rồi, đừng phí củi nữa."
Nói xong, cô dùng gáo hồ lô múc một gáo nước lạnh, vớt trứng ra thả vào cho nguội.
Nước giếng rất lạnh, dù có gánh từ xa về thì vẫn lạnh buốt, chẳng cần bao lâu, nhiệt độ của trứng đã hạ xuống.
"Lê Kiến Quốc, lại đây."
Lê Kiến Quốc không đoán được cô định làm gì, nhưng nghĩ bằng mông cũng biết chắc chẳng có chuyện tốt, hơn nửa là muốn trút giận lên người cậu bé.
Nhưng đánh cậu bé thì đánh, như vậy sẽ không đánh em trai em gái nữa!
Nhìn dáng vẻ như sắp ra pháp trường của cậu bé, tuy rất không nên, nhưng Thẩm Nịnh lại bất giác thấy buồn cười.
Cậu bé đi đến cách cô hai bước thì dừng lại, đứng yên chờ đợi phán quyết cuối cùng.
Kết quả, bàn tay trắng trẻo hơi non nớt của cô mở ra, bên trong là một quả trứng tròn vo.
Lê Kiến Quốc ngẩn ra: "?"
"Cho... Cho chúng con?"
Thẩm Nịnh bất lực giật giật khóe trán, giọng dịu xuống: "Ừ, chẳng phải mẹ đã nói là nấu trứng cho các con ăn rồi sao? Cầm lấy. Thằng Hai, lại đây."
Lê Kiến Quân nhìn kết quả thăm dò của anh trai mình, thấy không hề bị phạt, liền theo bản năng nuốt nước bọt một cái.
Ánh mắt dán chặt vào quả trứng trong tay đang đưa về phía mình.
Nước miếng cứ thế không ngừng tiết ra.
Đến khi quả trứng nóng hổi thật sự nằm gọn trong tay, cậu bé liền quay sang nhìn anh trai trước tiên.
Vẫn có chút không dám tin, người đàn bà này thật sự cho bọn họ ăn trứng.
Không dám cử động.
Tuy Lê Kiến Quốc còn nhỏ nhưng lại rất thông minh, mặc kệ thật hay giả, cứ nhét vào bụng trước đã, đến lúc đó có bắt nhả ra cũng không nhả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)