Lê Tiểu Hoa rất ngạc nhiên, đôi mắt càng sáng lấp lánh.
"Mẹ, ăn đi ạ."
Rõ ràng rất muốn ăn, nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn nhường mì cho Thẩm Nịnh.
Rất có thể là sợ hãi, là phản ứng bản năng.
Nguyên chủ, cô thật đúng là tạo nghiệt!
"Tiểu Hoa của chúng ta ngoan như vậy, ăn nhiều một chút." Nói xong cô còn không quên xoa đầu cô bé: "Sau này mẹ còn làm nhiều món ngon cho Tiểu Hoa nữa, được không?"
Bị Thẩm Nịnh dỗ dành vài câu, cô bé liền vui vẻ không thôi, gật đầu ư ư.
"Cảm ơn mẹ!"
[Đinh! Độ hảo cảm của Lê Tiểu Hoa +5.]
Trời ạ, cô thật sự muốn ôm cô bé cắn hai cái, sao lại có thể đáng yêu như vậy!
"Mẹ, mì hôm nay ngon quá! Con cũng rất thích! Cảm ơn mẹ!"
Lê Kiến Quân cũng vội vàng bày tỏ lòng mình, thân hình nhỏ bé ngồi thẳng tắp.
[Đinh! Độ hảo cảm của Lê Kiến Quân +2.]
[Tổng độ hảo cảm: 17.]
Thẩm Nịnh đun một nồi nước nóng lớn, cũng chỉ pha được hai thùng nước ấm, dùng hết toàn bộ số nước còn lại trong nhà.
Trong lòng cô âm thầm rơi lệ.
Cô thật sự nhớ sự tiện lợi của nước máy và gas!
Không quan tâm nhiều nữa, trước tiên phải tắm rửa sạch sẽ cho ba đứa trẻ bẩn thỉu đã.
"Kiến Quốc, Kiến Quân, hai con qua đây, tắm cho hai con trước."
Trong mắt cậu bé Lê Kiến Quốc hiện lên một tia ngượng ngùng, may mà trời đã hơi tối, đèn dầu trong nhà không sáng lắm, ánh đèn mờ ảo đã che đi phần lớn sự khó xử của cậu bé.
Cậu bé Kiến Quân dù sao cũng nhỏ hơn một tuổi, nghe Thẩm Nịnh nói vậy liền "ồ" một tiếng, rồi đi về phía chậu lớn đặt dưới mái hiên, vừa đi vừa cởi quần áo.
Cả người gần như bị một lớp bụi bẩn bao phủ, áo vừa cởi ra, lộ ra thân hình nhỏ bé bẩn thỉu.
Gầy đến mức xương cốt trên người hiện rõ.
Mấy đứa trẻ này, sống thật khổ.
"Kiến Quốc, con còn đợi gì nữa? Hai con ngồi vào đi, lát nữa nước nguội mất."
Lúc này Thẩm Nịnh không còn thời gian để ý đến lòng tự trọng nhỏ bé và cảm xúc khó xử của đứa trẻ.
Nước này thật sự không nhiều, hơn nữa lỡ bị cảm lạnh thì phiền phức lắm.
Trong thời đại thiếu ăn thiếu mặc này, cơ sở y tế lạc hậu, một cơn cảm cúm nhỏ cũng dễ dàng lấy đi mạng người!
"Con tự tắm."
Cậu bé Lê Kiến Quốc như nặn ra câu nói này từ kẽ răng, cởi quần áo, ngồi xổm ở phía bên kia chậu tắm, tự mình dội nước lên người.
Thẩm Nịnh nghĩ cậu bé lớn hơn, có thể tự lo liệu sinh hoạt, nên không quản cậu bé nữa, cô xắn tay áo lên bôi xà phòng thơm cho Lê Kiến Quân trong chậu.
Xà phòng thơm này tốn mất 3 điểm tích luỹ để mua, nhưng may mà cục xà phòng này rất lớn, còn to hơn cả lòng bàn tay cô.
Vô cùng đáng đồng tiền bát gạo.
Lê Kiến Quân mắt sắp trợn ra ngoài.
"Oa, là xà phòng thơm!" Cậu bé quay đầu lại kinh ngạc kêu lên với anh trai bên cạnh: "Anh, thơm quá!"
Thẩm Nịnh cắt làm đôi, đưa nửa còn lại cho Lê Kiến Quốc.
"Con tự bôi đi, cả người đều phải xoa, rồi kỳ cọ, sau đó dội nước."
Lê Kiến Quốc nhận lấy nửa cục xà phòng thơm to bằng lòng bàn tay, tay run run, trong mắt vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
Có chút không dám tin, người phụ nữ này thật sự nỡ để bọn họ dùng một cục xà phòng thơm lớn như vậy.
Ở cung tiêu xã bán hai đồng một cục xà phòng, còn không to bằng cái này, cũng không có mùi thơm, cái này nhìn qua đã biết rất đắt.
Chẳng lẽ cô thật sự bị ma ám?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
