Người kiềm chế Thẩm Nịnh bớt đi một, Thẩm Nịnh vùng ra, chộp lấy con dao đốn củi trong gùi, dáng vẻ liều mạng khiến những người xung quanh đều tự động tránh xa một chút.
"Phì, cái thứ nhà họ Lê không biết xấu hổ, chồng bà vừa chết, chúng mày đã đến bắt nạt mẹ góa con côi bọn tao hả! Vợ đánh xong rồi đến chồng lao vào chứ gì! Được lắm! Ngon thì nhào vào! Vào thử xem dao trên tay bà có bén không!"
Lê Bách vừa nhìn thấy con dao trong tay Thẩm Nịnh, bước chân cũng khựng lại.
"Thím ba, thím đừng kích động! Mau bỏ dao xuống! Mau bỏ dao xuống!"
"Bà đây không bỏ!"
Ánh mắt Thẩm Nịnh như sói đói hung hăng quét qua hai vợ chồng anh cả nhà họ Lê: "Tao bỏ xuống để vợ chồng chúng mày đánh chết tao à? Phì, cái mạng này của bà rẻ rúng lắm, ngon thì nhào vào, tao chân đất không sợ đi giày, sống chết gì tao cũng phải kéo theo một đứa đệm lưng!"
Mọi người đều bị cái dáng vẻ liều mạng này của Thẩm Nịnh dọa cho ngẩn người.
"Oa..."
Lê Tiểu Hoa bỗng òa khóc nức nở, vừa khóc vừa lớn tiếng gọi: "Mẹ ơi, mẹ đừng chết mà! Mẹ ơi, con không muốn mẹ chết đâu! Oa... Mẹ ơi..."
Mấy người nhìn sang, thấy trên người Lê Tiểu Hoa cũng dính đầy bùn đất, nước mắt hòa với đất cát tạo thành hai vệt nhem nhuốc vàng khè.
Trông đáng thương vô cùng.
Lê Kiến Quân cũng bị tiếng khóc của em gái làm cho đỏ hoe mắt, cũng có thể là do hành động của Thẩm Nịnh đã dọa cậu bé sợ.
Lê Kiến Quân ưỡn ngực nhỏ, đứng ra, ngón tay nhỏ xíu chỉ về phía Lưu Vân Trân hét lớn: "Bà ta là người xấu, là bà ta đánh em gái trước! Bà ta còn đánh mẹ, các người đều là người xấu! Các người là người xấu!"
Lê Kiến Quân nhặt cục đất dưới chân lên ném mạnh về phía mụ ta...
"Thằng súc sinh, cái thứ chó đẻ không có mẹ dạy, mày ném cái nữa xem, bà đánh chết mày!"
Lưu Vân Trân định lao tới, tiếc là giây tiếp theo đã bị Thẩm Nịnh đang cầm dao đốn củi dọa cho lùi lại.
Tuy trên mặt Lưu Vân Trân vẫn giữ vẻ đanh đá của một mụ đàn bà chanh chua, nhưng giọng điệu rõ ràng đã yếu đi vài phần.
"Mày... Mày muốn làm gì! Chẳng lẽ mày còn dám giết tao chắc!"
Bàn tay buông thõng bên hông Lưu Vân Trân không kìm được mà run rẩy nhè nhẹ: "Mày... Mày dám!"
"Tao có gì mà không dám!"
Thẩm Nịnh bày ra dáng vẻ bất chấp tất cả, trông hệt như thần cản giết thần, phật cản giết phật.
"Chồng tao chết rồi, chúng mày thấy mẹ góa con côi bọn tao dễ bắt nạt, muốn ép bọn tao vào đường chết chứ gì, vậy thì thử xem, tao chẳng còn gì để mất nữa đâu, kéo theo được đứa nào hay đứa nấy!"
"Oa... Mẹ ơi!"
Lê Tiểu Hoa khóc càng đau lòng hơn: "Con không muốn mẹ chết đâu! Con không muốn mẹ chết! Oa... Oa..."
Lê Kiến Quân cũng sụt sùi theo, đôi mắt đỏ hoe, cố gắng kìm nén không để nước mắt rơi xuống, tiếc là trẻ con càng nhịn thì lại càng không nhịn được.
Lê Kiến Quân bướng bỉnh như một con sói con, trừng mắt nhìn chằm chằm Lê Bách và Lưu Vân Trân bằng ánh mắt đầy hung dữ.
"Các người đều là người xấu! Người xấu!"
Những người can ngăn nhìn cảnh mẹ góa con côi này cũng sinh lòng trắc ẩn, nhao nhao khuyên giải.
"Ây da, đều là người một nhà cả, có gì đâu mà phải làm ầm ĩ?"
Nhắc đến người em trai chết sớm, hai vợ chồng này mới dịu đi một chút.
"Bớt dọa bà đây đi, tao nói cho chúng mày biết, đây là đất nhà chúng tao, chúng mày vốn dĩ không được chia đất, mấy đứa nhỏ hết lần này đến lần khác qua đây nhặt củi của chúng tao, tao nhịn rồi, mày còn không biết xấu hổ mà đến, tao khinh, tao nói cho mày biết, chuyện này chưa xong đâu!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
