"Mẹ định đi đốn củi à?"
Chuyện này có chút đảo lộn nhận thức của cậu bé rồi, mụ đàn bà lười biếng này hôm nay không chỉ đi gánh nước, còn luộc trứng gà cho chúng ăn, bây giờ lại muốn đi đốn củi?
Thẩm Nịnh bị ma nhập rồi sao?
Miệng hơi há ra, mắt Lê Kiến Quốc chớp mấy cái rồi mới tò mò hỏi: "Bố con báo mộng cho mẹ à?"
Chắc chắn là bố cậu bé đã báo mộng cho Thẩm Nịnh, trong mơ hung hăng dạy dỗ bà ta một trận, nếu không thì người phụ nữ này sao có thể làm những việc này chứ!
Chắc chắn là vậy!
"Nói hươu nói vượn cái gì thế!"
Trí tưởng tượng của đứa nhỏ này đúng là phong phú thật, hơn nữa cho dù có báo mộng thì cũng đâu thể tìm cô chứ, cô đâu phải nguyên chủ!
"Mẹ không phải đã nói với các con rồi sao, bố các con đi rồi, bây giờ mẹ phải gánh vác cái nhà này, đi thôi, đi đốn củi với mẹ."
Tuy trong cơ thể này có ký ức của nguyên chủ, nhưng thông tin của nguyên chủ về ngôi làng này thật sự không nhiều. Vào rừng đốn củi, Thẩm Nịnh sợ chân trước bước vào, chân sau đã không ra được nữa.
Vẫn là nên để cậu nhóc đi cùng thì hơn.
Trông cứ như hai chú mèo con vậy.
Có chút đáng yêu.
Thế là Thẩm Nịnh mỉm cười, lúc đi ngang qua còn vui vẻ xoa đầu Lê Tiểu Hoa.
Chỉ tiếc là đứa trẻ có lẽ ăn uống không được tốt lắm, tóc hơi thưa, còn hơi khô vàng, nhìn qua là biết tình trạng suy dinh dưỡng.
Không chỉ phải tự lấp đầy bụng mình mà còn phải cho mấy đứa nhỏ ăn ngon một chút mới được.
Thẩm Nịnh cảm thấy trọng trách nặng nề!
"Hai con ở nhà ngoan ngoãn trông nhà nhé, mẹ và anh cả đi đốn củi, sẽ về nhanh thôi. Đừng chạy lung tung, khóa kỹ cửa nẻo, đừng bắt chuyện với người lạ đấy!"
Tuy không biết trong thôn có kẻ buôn người hay không, nhưng Thẩm Nịnh vẫn nên dặn dò thêm vài câu, hai đứa trẻ thật sự còn quá nhỏ.
Lê Kiến Quân lén nhìn anh cả một cái, khẽ nói: "Con và Lê Tiểu Hoa đi cùng mọi người đi, bọn con có thể nhặt củi mà!"
Lê Tiểu Hoa cũng lập tức hùa theo: "Con cũng đi, con cũng muốn đi!"
Sợ rằng Lê Kiến Quốc sẽ bỏ cô bé lại.
Thẩm Nịnh ngẫm nghĩ, cái nhà trống huơ trống hoác này, chuột chạy vào cũng phải để lại chút gì đó chứ có gì đâu mà giữ?
"Được rồi, vậy chúng ta đi thôi."
Ba đứa nhỏ dẫn đường phía trước, Thẩm Nịnh đi theo sau. Nơi chúng thường nhặt củi không xa lắm, chỉ là có chút quen mắt.
Là dưới hàng cây bên cạnh mảnh đất được chia cho nhà họ Lê.
Nhắc đến chuyện này, Thẩm Nịnh lại thấy hơi giận, nguyên nhân là nhà cô không có đất, một mảnh cũng không.
Bởi vì hộ khẩu của Lê Sam đi theo quân đội nên không ở thôn Tiểu Hà. Là con của anh, hộ khẩu của ba đứa nhỏ này cũng theo Lê Sam.
Còn về hộ khẩu của nguyên chủ, tuy hiện giờ vẫn chưa chuyển đi, nhưng cô đã gả cho Lê Sam, Lê Sam là chủ hộ, chỉ đợi làm báo cáo xong là Thẩm Nịnh cũng sẽ chuyển theo.
Dù sao trong tư tưởng của người thời đại này, ai mà chẳng muốn hộ khẩu của mình được ăn cơm nhà nước chứ!
Nguyên chủ đương nhiên cũng nghĩ như vậy.
Cho nên lúc nhà họ Lê chia nhà với bọn họ, hoàn toàn không nghĩ đến việc chia phần đất đáng lẽ thuộc về Lê Sam cho bọn họ.
Ai ngờ lại xảy ra tai nạn như vậy, Lê Sam đột ngột qua đời, khiến mấy mẹ con Thẩm Nịnh bây giờ ở trong thôn rất khó xử.
Người làm nông đương nhiên sống dựa vào đất đai, không có đất chính là không có kế sinh nhai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)