Hơn nữa, anh ấy cũng đã tìm cho bố một công việc tốt ở Hải Thành, bảo sau này cô không cần phải lo lắng nữa, khi có cơ hội thì đến thăm bọn họ.
Tống Ngôn Chi và anh trai cô đã không gặp nhau rất nhiều năm, bởi vì sau khi kết hôn anh trai cô đã đưa vợ đi theo người ta ra ngoài làm công.
Vào thời đại này, giao thông vận tải kém phát triển, gọi điện thoại rất tốn kém, có đôi khi viết một phong thư, cũng phải mất mười ngày nửa tháng mới có thể tới nơi.
Thời gian trôi qua, bọn họ dần dần không còn liên lạc với nhau nữa.
Cô không ngờ rằng người đã lâu không gặp lại đột nhiên lại viết thư cho cô, xem ra hiện tại bố cô cũng đã ổn định lại.
Trong lòng Tống Ngôn Chi cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nói thà hủy đi một tòa miếu còn hơn phá hoại một cuộc hôn nhân cũng không phải không có lý, ở thời đại này ly hôn phụ nữ không thể sống tốt, đàn ông cũng như vậy.
Cho nên tất cả mọi người đều là có thể cho qua thì sẽ cho qua, không ai sẵn lòng ly hôn.
Trước đó cô không biết những việc mẹ cô đã làm sau lưng cả nhà, dù sao ngoại trừ những chuyện này, mẹ cô luôn đối xử rất tốt với bố con cô, bọn họ cũng coi như là một gia đình hạnh phúc.
Nhưng ai có thể ngờ đằng sau vẻ hạnh phúc này lại ẩn chứa nhiều tính toán như vậy?
Nếu như không phải là bởi vì chuyện này thì bố cô đã không ly hôn với bà ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)