Giọng nói này thật là lớn, Tống Ngôn Chi muốn giả vờ như không nghe thấy cũng khó, cô nhìn cô giáo đang đi theo bên cạnh Vương Hà tỏ vẻ xấu hổ: “Cô cho rằng tôi cố ý xin nghỉ để lén lút gặp riêng chồng cô sao?”
Vương Hà nghe thấy lời này, sắc mặt tái xanh. Cô ta hung dữ nhìn chằm chằm vẻ mặt bình tĩnh của Tống Ngôn Chi: "Cô đúng là không biết xấu hổ! Lại còn có gan nói ra."
"Tôi làm việc đàng hoàng ngay thẳng, sao lại không có gan nói ra?"
"Vậy cô nói rõ cho tôi biết tại sao chồng tôi lại đến tìm cô?"
Tống Ngôn Chi buồn cười nói: "Tại sao chồng cô lại tìm đến tôi, làm sao tôi biết được? Vấn đề này không phải cô nên hỏi chồng cô sao?”
"Nếu anh ấy nói tôi có thể đến hỏi cô sao?!"
Cảm giác không thể kiểm soát đó khiến cô ta rất hoảng sợ.
Ngoại trừ Tống Ngôn Chi, không ai có thể ảnh hưởng đến tình cảm của bọn họ như vậy.
Ngay lúc Tống Ngôn Chi đang định lên tiếng thì một người đàn ông vội vã từ bên ngoài đi vào.
"Vương Hà, cô ầm ĩ đã đủ chưa?"
Là chồng của Vương Hà, Trần Cường.
Anh vừa nghe tin vợ mình đi gây sự với Tống Ngôn Chi, anh vội vàng chạy tới, tình cờ nghe thấy được giọng vợ mình đang trách móc Tống Ngôn Chi, lúc này ánh mắt nhìn về phía Tống Ngôn Chi đầy vẻ áy náy.
Anh kéo Vương Hà ra, trên mặt đầy vẻ tức giận: "Cô lại làm ầm lên cái gì vậy hả? Tôi đã nói với tôi và Tống Ngôn Chi không có quan hệ gì cả, cô mau đi về đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

