Bùi Quý Xuyên vẫn còn đang vui mừng, nghe thấy lời này, khuôn mặt nhỏ lập tức trắng bệch.
Trong nháy mắt, cậu bé đột nhiên hiểu được ý tứ trong ánh mắt Chu Xảo lúc cô ta rời đi.
"Bùi… Bùi Quý Xuyên?" Cô giáo sửng sốt một chút, vừa rồi cô ấy gọi tên phụ huynh Bùi Quý Xuyên đã thấy có người giơ tay.
Là một giáo viên, cô ấy cũng biết được đại khái về hoàn cảnh của bọn trẻ.
Cho nên, Bùi Quý Xuyên và Tiểu Bảo có cùng phụ huynh đi họp phụ huynh cũng không có gì kỳ lạ.
Không ngờ chân trước vừa có người giơ tay, chân sau lại có một người khác đi tới, nói mình là phụ huynh của Bùi Quý Xuyên.
Cô giáo có chút bối rối.
Những người xung quanh nghe thấy lời này rõ ràng cũng rất ngạc nhiên.
Vô thức nhìn về phía Tống Ngôn Chi.
Không hiểu lắm chuyện gì đang xảy ra.
Tống Ngôn Chi lại rất bình tĩnh ngồi ở đó, biểu cảm cũng không hề thay đổi, chỉ lặng lẽ nhìn Chu Xảo.
Muốn xem cô ta sẽ làm gì.
Mà lúc này, sự chú ý của Chu Xảo đã chuyển sang trên người Bùi Quý Xuyên, cũng nhận thấy sắc mặt cậu bé cực kỳ khó coi.
Còn tưởng rằng là vì Tống Ngôn Chi không đi họp phụ huynh cho cậu bé, khiến cậu bé không thể ngẩng đầu lên trong lớp học, cho nên mới lộ ra biểu cảm này.
Cô ta đứng thẳng người, an ủi Bùi Quý Xuyên: “Quý Xuyên, cháu đừng buồn, là dì tới chậm.”
Nói xong cô ta bước về phía Bùi Quý Xuyên dưới ánh mắt sửng sốt của mọi người.
Cô ta đưa tay muốn xoa đầu Bùi Quý Xuyên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)



Mong mau ra chương mới
Thương nữ chính tống ngôn chi đáng đời Trần cường và vương ha cả vương diễm mai sẽ bị pháp luật xử lý thích đáng