Lần họp phụ huynh này, Tống Ngôn Chi có ấn tượng sâu sắc.
Bởi vì sự việc này mà mối quan hệ giữa cô và Tiểu Bảo càng trở nên xa cách.
Ở kiếp trước, cô một mình bận rộn tới vò đầu bứt tai, Bùi Duật Sâm bởi vì bận rộn công tác, căn bản không thể tham dự các cuộc họp phụ huynh.
Bùi Quý Xuyên có thành tích học tập xuất sắc, là học sinh ưu tú trong mắt giáo viên.
Tiểu Bảo thì ngược lại.
Sau khi giáo viên nghe nói Bùi Quý Xuyên là con nuôi, cho rằng Tống Ngôn Chi cưng chiều Tiểu Bảo, bất công với Bùi Quý Xuyên, cho nên mới dẫn đến Tiểu Bảo cả gan làm loạn, dám đánh nhau với Bùi Quý Xuyên ngay trước mặt mọi ngườ.
Giáo viên không có ấn tượng tốt với Tiểu Bảo, bởi vì sự việc này mà muốn thuyết phục cậu bé nghỉ học, nói rằng bé cậu không thích hợp để đi học, sẽ chỉ gây rắc rối trong trường học.
Tống Ngôn Chi bị mắng một trận, cô cúi đầu cầu xin giáo viên cho Tiểu Bảo một cơ hội.
Mà nguyên nhân Tiểu Bảo ra tay đánh Bùi Quý Xuyên là bởi vì khi cô đi họp phụ huynh, những người khác coi cô là phụ huynh của Bùi Quý Xuyên chứ không phải là phụ huynh của Tiểu Bảo.
Đối với mấy giáo viên mà nói, không phải đen tức là trắng, hầu hết giáo viên đều chỉ thích những đứa trẻ có thành tích học tập xuất sắc. Việc khen ngợi những đứa trẻ có thành tích học tập tốt trong các buổi họp phụ huynh cũng không có gì kỳ lạ.
Nhưng khi Tống Ngôn Chi tiếp nhận những lời khen ngợi này lại không nhắc một lời nào về Tiểu Bảo thì trong lòng Tiểu Bảo, cô đã là mẹ của người khác.
Không còn là mẹ của cậu nữa.
Tâm hồn trẻ con rất nhạy cảm.
Có mấy đứa trẻ thậm chí còn không muốn có thêm trong nhà có thêm em trai em gái, là vì sợ nếu có em thì bố mẹ sẽ không còn yêu thương mình nữa.
Chưa kể, hai đứa trẻ đó còn không phải con ruột.
Nhưng lại dễ dàng cướp đi sự chú ý của cô.
Đối với Tiểu Bảo mà nói, điều đó vô cùng đau đớn và bất lực.
Cậu bé không thể nói gì mẹ mình, chỉ có thể trút hết sự oán giận của mình lên người Bùi Quý Xuyên.
Đối nghịch với cậu ta, cậu ta càng tốt, cậu lại càng chán ghét.
Cuối cùng dấn thân vào con đường làm nhân vật phản diện.
Tất cả đều có dấu vết mà lần theo, cho nên kết cục của cậu bé trong tiểu thuyết chính là điều cậu bé đáng phải nhận, không ai thương xót cậu bé cả.
Tống Ngôn Chi nghĩ đến cảnh tượng đó, bản thân cũng cảm thấy ngạt thở.
Có phải Tiểu Bảo cũng đang lo lắng chuyện này không?
Bởi vì hiện tại cậu bé và Bùi Quý Xuyên học chung một lớp nên chuyện tương tự cũng sẽ xảy ra.
Trái tim Tống Ngôn Chi đập thình thịch, cô lại thở dài, trong lòng biết Tiểu Bảo vẫn luôn có cảm giác bất an.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

