“Đã xảy ra chuyện? Là chuyện gì? Sao lại hoảng hốt như vậy?”
Đối phương theo bản năng nhìn về phía Lưu Vân một cái, rồi mới nói: “Là thầy Trương…”
Lời còn chưa nói xong, túi đồ trong tay Lưu Vân đã rơi lịch bịch xuống đất: “Anh nói gì? Trương Cường? Sao anh ấy lại xảy ra chuyện?”
“Tôi cũng vừa mới đi tới nhìn thấy anh ấy bị cảnh sát áp giải đi mới biết, bên ngoài có rất nhiều người vây quanh, nghe nói là xảy ra một vụ tai nạn xe rất nghiêm trọng, có người chết!”
Chết… chết người?
Cô giáo Từ cũng có chút lo lắng, quay sang hỏi Tống Ngôn Chi.
Tống Ngôn Chi khẽ gật đầu, đứng dậy cùng cô ấy đi ra ngoài.
Vừa ra khỏi văn phòng, bọn họ nhận ra không chỉ mình họ, mà những người khác cũng đang vội vàng chạy ra ngoài.
Vì còn chưa đến giờ họ nên các học sinh cũng đi theo sau.
Nhưng khi mọi người chạy đến cổng trường, Trương Cường đã bị đưa vào xe cảnh sát.
Hơn nữa, mặt mũi anh ấy sưng tấy bầm dập, có vẻ như đã bị đánh.
Mọi người xung quanh bàn tán xôn xao, Lưu Vân đã xông lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

