Anh khẽ thở dài, thôi, tự đi mua vậy.
Lại quay đầu liếc nhìn Tống Ngôn Chi.
Thấy đầu cô nghiêng nghiêng, có vẻ không dễ chịu lắm.
Do dự trong chốc lát, anh đưa tay nhẹ nhàng đỡ lấy đầu cô, để cô dựa vào vai mình để ngủ thoải mái hơn.
Khi Tống Ngôn Chi thức dậy, còn tưởng rằng mình vô tình dựa vào vai anh.
Biểu cảm của cô có chút không được tự nhiên.
Tống Ngôn Chi xuống xe trước, Bùi Duật Sâm bế Tiểu Bảo đang dụi mắt bước xuống.
Đi xe mất nhiều thời gian, khi về đến nhà đã gần mười hai giờ.
Về đến nhà, bọn họ lại thấy có người đang đứng ở cửa.
Nhìn thấy hai người, đối phương tiến tới chào hỏi.
"Ồ, cuối cùng thì các người cũng về rồi."
Tống Ngôn Chi và Bùi Duật Sâm đưa mắt nhìn nhau, thấy người đến là hàng xóm của bọn họ, trước đó đã quen biết nhau. Nhưng bởi vì ai cũng bận rộn đi làm nên cũng không tiếp xúc nhiều, cũng chỉ khi đi ra ngoài đụng mặt nhau mới chào hỏi mấy tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

