Lúc Tống Ngôn Chi thức dậy, Bùi Duật Sâm vẫn chưa trở về.
Tiểu Bảo buổi tối hôm qua có lẽ đã quá mệt mỏi, bây giờ vẫn chưa tỉnh lại.
Ngày thường đứa trẻ này đi ngủ rất sớm, buổi sáng không cần cô gọi cũng biết tự mình thức dậy.
Tống Ngôn Chi nhìn khuôn mặt nhỏ hồng hào đang say ngủ của Tiểu Bảo, không nỡ đánh thức cậu.
Dù sao sáng nay cậu cũng không phải đi học, cứ để cậu ngủ thêm một lát nữa.
Cô đứng dậy đi rửa mặt, Bùi Duật Sâm có rất ít đồ đạc, bởi vì ở đây có căng tin nên anh không cần nấu nướng.
Không có nhiều đồ đạc, điều này làm cho ký túc xá nhìn có vẻ rộng rãi hơn.
Đối diện giường có một cái bàn làm việc, trên đó để rất nhiều sách vở, đều là sách thể loại văn học.
Tống Ngôn Chi nhìn thoáng qua, đột nhiên dừng lại.
Trên bàn có đặt một bức ảnh, trong ảnh là cô và Tiểu Bảo, đó là bức ảnh chụp cô và Tiểu Bảo trước đây, vì in ra mấy tấm nên cô cũng có giữ lại
Tống Ngôn Chi bước tới, cầm bức ảnh lên nhìn một lúc.
Sáu đó cô lại nó xuống, quay người lại, đã nhìn thấy trên tường của anh treo bằng khen Tiểu Bảo nhận được trước đó vì quét dọn vệ sinh.
Cô nhìn chằm chằm một lúc, không hiểu sao lại cảm thấy hơi buồn cười.
Hóa ra giấy khen này ở chỗ anh.
Cô còn tưởng rằng Tiểu Bảo xấu hổ nên mới giấu đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Mong mau ra chương mới .nữ chính cố lên
Đáng đời chu xảo hại người lại hại mình .loại tiểu tam thì mãi mãi là tiểu tam .chúc mừng nữ chính Bùi Duật sâm đã đứng ra bảo vệ hai mẹ con nữ chính
Đói, 3 chương không đã thèm



-250407.png&w=256&q=75)