"Cô!" Vương Hà nổi giận đập bàn đứng dậy: "Không được bôi nhọ con trai tôi."
Tống Ngôn Chi nói lại: "Không phải cô đã nói xấu con trai tôi trước sao?"
Vương Hà tức giận mặt mũi vặn vẹo.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau.
Vừa rồi Vương Hà nói ra lời đó, bọn họ đều rất kinh hãi nhưng loại chuyện này không thể nói năng lung tung, không có bằng chứng sao có thể vu khống một đứa trẻ như vậy? Chẳng phải là hủy hoại danh dự của người ta sao?
Mặc dù mọi người đều biết quan hệ giữa Vương Hà và Tống Ngôn Chi không tốt nhưng không tiện can thiệp vào chuyện riêng của hai nhà.
Bây giờ Vương Hà nói ra lời này, bọn họ cũng không nhìn được nữa.
Mọi người mỉa mai: “Cô Tống nói đúng, con trai của cô không giành được hạng nhất liền nói người khác đạt được hạng nhất có vấn đề, thật là kỳ quái.”
"Đúng vậy, không có bằng chứng thì không nên nói năng lung tung. Cô là một giáo viên, chẳng lẽ ngay cả đạo lý như vậy cũng không hiểu sao?"
Vương Hà bị nói sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
